Chương 15: Thần trộm Lê Khải Triều (3)

Đến khi Lê Khải Triều dõng dạc nhắc lại lần nữa, Hoàng Lan mới thôi nghi ngờ bản thân mình.

Mà khoan! Đệ nhất thần trộm? Hoàng Lan liên tưởng đến những cuốn truyện tranh đã đọc thời niên thiếu. Trong tâm trí nàng lúc này hiện lên hình ảnh siêu đạo chích KID với nụ cười nửa miệng.

"Còn cô?" Lê Khải Triều hỏi tiếp.

"Tôi... tôi đi lạc vào đây." Hoàng Lan chộn rộn đáp. Tên trộm này sẽ không vì bị nàng phát giác mà ra tay diệt khẩu chứ? Là do hắn không thèm bịt mặt, có phải nàng cố tình nhìn thấy diện mạo của hắn đâu!

Nhưng Hoàng Lan đã uổng công lo lắng rồi. Khải Triều chỉ đứng một chỗ, bình thản đánh giá người trước mặt từ đầu đến chân.

"Trữ Kim phòng cửa đóng then cài, lại có lính canh bên ngoài. Cô lạc đâu không lạc, sao lại lạc đúng chỗ này?" Rồi hắn chẹp miệng, ra chiều tinh ý: "Cung nữ nào đến đây trộm đồ cũng nói dối như thế cả."

Hoàng Lan chán nản nhìn lại bản thân mình. Quả thực nàng ăn mặc quá đỗi đơn giản, nhìn thế nào cũng không ra dáng dấp Nguyễn tiểu thư, Văn tiểu thư gì đó. Thế nhưng...

"Lê ăn trộm, anh đừng có suy bụng ta ra bụng người!" Khi đã nhận ra tên trộm này không có ác ý, Hoàng Lan liền đánh bạo phản đối. Nàng ghét nhất ai đó coi mình là cung nữ.

Ở phía bên này, Lê Khải Triều khẽ nhíu mày. Hắn hành tẩu giang hồ đã gần bảy năm, xâm nhập vương phủ, tư dinh quan lại đều như đi vào chỗ không người, hành tung xuất quỷ nhập thần, về căn bản không ai có thể nắm bắt, càng không bao giờ thẹn với sáu chữ "thiên hạ đệ nhất thầm trộm". Vậy mà ngày hôm nay, cô gái quê mùa này dám gọi hắn bằng một cái tên không thể trơ trẽn hơn: Lê ăn trộm.

Hắn có thể không tức giận sao?

"Là Lê Khải Triều đệ nhất thần trộm, không phải Lê ăn trộm." Hắn rít lên.

Nhưng mặc cho hắn đính chính cỡ nào, Hoàng Lan vẫn không quan tâm. Nàng tìm một nóc rương rồi ngồi xuống.

Ánh kim quang trong phòng soi rõ một gương mặt hồn hậu, thuần khiết.

Sự tức giận trong lòng Lê Khải Triều chợt dịu xuống.

"Gặp gỡ ở đây cũng coi như có duyên. Chẳng hay cô nương tên họ là gì?" Lê Khải Triều lại lân la gợi chuyện. Hoàng Lan nghe hắn hỏi mà dở khóc dở cười. Duyên tương ngộ với siêu đạo chích? Nghĩ rằng nàng ham hố lắm sao? Mặc dù trên thực tế, nàng tự biết rằng gặp hắn ở đây còn may hơn là đối đầu với thị vệ hay bất kì người nào khác. Một tên trộm, dĩ nhiên sẽ không đến trước mặt chủ nhà để giao nộp một kẻ đột nhập.

"Này này..." Thấy đối phương không trả lời, Khải Triều tức giận đứng lên: "Cô coi thường người khác vừa thôi chứ? Tôi đang hỏi tên của cô đấy, cô điếc à?"

Nàng giật mình. Nàng mải suy nghĩ quá, tự nhiên coi hắn như không khí.

"Nguyễn Hoàng Lan." Nàng đáp gọn lỏn.

Lê Khải Triều lại ngồi xuống rồi hậm hực lầm bầm gì đó. Có lẽ do quá tự tin vào bản lĩnh của mình nên hắn không hề kiêng nể gì, cứ đủng đỉnh đi lại trong địa phận hoàng cung mà hót như một con khướu:

"Nguyễn cô nương, Trữ Kim phòng này thứ gì quý hiếm cũng đều có, cô định không tranh thủ kiếm chút, đem vài vật vừa mắt về làm của riêng à?"

Lê Khải Triều vừa nói vừa đá đá vào chiếc túi vải dưới chân, ánh mắt tỏ vẻ đắc ý. Bên trong chiếc túi ấy lập tức phát ra những âm thanh leng keng quen thuộc. Chẳng cần nghĩ, ai cũng biết bên trong chiếc túi ấy đựng những thứ bảo bối gì.

Ý nghĩ của phường trộm cắp đúng là rất thực tế.

"Tôi nói rồi, tôi bị lạc thôi, không phải đến đây ăn trộm." Hoàng Lan lắc đầu. Tuy nàng sửng sốt và ngưỡng mộ trước kho tàng này, nhưng cũng không dám nghĩ đến chuyện tranh thủ chôm chỉa chút đỉnh. Trên đời này không có bức tường nào không có gió lùa. Hoàng cung bao nhiêu cặp mắt nhìn nàng như hổ rình mồi? Tham lam cũng cần có chừng mực. Hoàng Lan có yêu tiền đến đâu cũng không thể ngu ngốc mà tự chuốc lấy họa vào thân.

"Đúng là một kẻ ngu ngốc!" Khải Triều tưng tửng phán một câu. Trong mắt hắn lúc này, nàng là một Nguyễn nhát gan: "Đời người có mấy dịp được đặt chân vào kho của lớn thế này. Không tranh thủ chút ít cho bản thân, thật là ngu ngốc!" Đến khi thấy nàng có vẻ không muốn tiếp chuyện mình, hắn bèn ngao ngán đứng lên, vươn vai lắc lắc mấy cái: "Tùy cô thôi, cô cứ ngồi đấy tiếp tục ngắm cảnh đi."

Nói đoạn, Lê Khải Triều lại vác túi vải trên vai, tiếp tục lượn lờ khắp gian thất, hễ gặp thứ gì nhỏ gọn ưng ý là lại cho vào túi. Ngồi trên nắp rương, Hoàng Lan chống cằm nhìn hắn. Ban đầu Hoàng Lan định ngăn cản hắn, nhưng sau khi nghĩ đến tình cảnh của mình và bản mặt khó ưa của Tư Thành, nàng bèn nhún vai, mặc kệ hắn tự tung tự tác.

Coi như trời phạt tên vua đó vậy!

Đột nhiên Hoàng Lan giật bắn mình. Có tiếng bước chân đang tiến lại gần Trữ Kim phòng. Qua khung cửa sổ, nàng nhìn thấy ánh đèn lồng lập lòe như những nụ hoa râm bụt đỏ. Rồi từ bên ngoài, một giọng nói ỏn ẻn truyền vào:

"Bệ hạ muốn ban thưởng cho Trịnh tu nghi tượng Hằng Nga tiên tử bằng ngọc bích. Mấy người các ngươi mau vào tìm đồ đi, đừng để bệ hạ và Trịnh tu nghi phải chờ lâu."

Hoàng Lan âm thầm nghiến răng. Trịnh tu nghi Trịnh Minh Nguyệt? Nàng và nàng ta thường ngày có xích mích gì không nhỉ? Hãy nói đây là việc tình cờ đi...

Liền sau đó, hai kẻ bên trong gian thất liếc nhìn nhau đầy ý tứ. Lê Khải Triều ghé tai Hoàng Lan, hỏi nhỏ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!