Hoàng Lan dừng bước, chậm rãi quay đầu lại, chờ xem Triệu Bảo Khánh rốt cuộc muốn giở trò mèo gì.
"Ta không nói cô, là ả cung nữ đi bên cạnh cô kia."
Vị tiệp dư họ Triệu mà Nguyệt Hằng từng nhắc đến khi ở Thanh Phục khu chính là Triệu Bảo Khánh. Bởi thế, ngay từ khi nhìn thấy Triệu Bảo Khánh ở tiểu đình, Nguyệt Hằng đã sợ hãi nấp sau lưng Hoàng Lan.
Hoàng Lan đứng chắn trước mặt Nguyệt Hằng, bình tĩnh nói:
"Nàng ấy là cung nữ của tôi."
Hoàng Lan không tin Triệu Bảo Khánh này dám vô lý giận cá chém thớt, chém luôn tới người bên cạnh mình. Triệu Bảo Khánh cảm thấy mình đã tóm được nhược điểm của đối phương, mỉm cười đắc ý:
"Từ xưa đến nay, chỉ có thái hậu, bệ hạ cùng các quý nhân trong cung mới được phép ngồi nghỉ chân ở tiểu đình. Đã là cung quy thì ai cũng phải tuân theo. Loại gà chó giả dạng phượng hoàng thì cũng thôi đi. Nhưng ả ta là ai? Một cung nữ thấp hèn cũng dám coi bản thân ngang hàng với những chủ nhân trong cung, đúng là không biết xấu hổ! Cô nói con tiện tì này là cung nữ của cô.
Nếu cô đã không biết dạy dỗ của mình, vậy thì để ta dạy hộ vậy."
Hoàng Lan biết cung đình quy định rõ ràng thân phận của kẻ dưới, nhưng nàng vốn không có ý định tuân theo. Đối với nàng, những người gọi là cung nhân thấp hèn ấy, nhiều khi còn đáng tôn trọng hơn một số thể loại, mà đứng trước mặt nàng là một điển hình.
"Tôi không hiểu cô đang nói gì. Cái gì mà ngồi xuống tiểu đình, cái gì mà vi phạm cung quy?"
Trong khi Hoàng Lan còn đang tìm cách giúp Nguyệt Hằng thoát nạn, Nguyệt Hằng lại bị Triệu Bảo Khánh dọa cho xanh mặt. Nàng ta vội vàng quỳ xuống, run rẩy:
"Lệnh bà tha tội, nô tì nhất thời hồ đồ mới làm sai. Lệnh bà trừng phạt thế nào nô tì cũng xin chịu, nhưng việc này không liên quan gì đến Nguyễn tiểu thư. Nguyễn tiểu thư mới vào cung, nhiều chuyện còn chưa hiểu, xin đừng trách tội tiểu thư."
Hoàng Lan chán nản lắc đầu. Triệu Bảo Khánh là kẻ không có đầu óc. Kiểu hành xử trơ trẽn như nàng ta sớm muộn gì cũng tự rước lấy nhục vào thân. Con người này vốn dĩ đã không có bản lĩnh gây khó dễ với Hoàng Lan. Vì thế, nàng vốn định bao che Nguyệt Hằng, không ngờ Nguyệt Hằng lại là người nhát gan, chưa đầy hai câu đã bị Triệu Bảo Khánh đem cung quy ra dọa ất mật.
"Chính ả ta đã thừa nhận rồi." Triệu Bảo Khánh đắc ý cười: "Nguyễn tiểu thư còn dám nói ta vu oan cho ả nữa không?"
Hoàng Lan im lặng, chỉ lườm Nguyệt Hằng một cái. Triệu Bảo Khánh mơ hồ cảm thấy mùi vị thắng cuộc:
"Cung nữ của cô phạm lỗi, nể tình Nguyễn tiểu thư, ta không muốn nặng tay với ả ta. Chi bằng để ả ta tự kết liễu đi."
Triệu Bảo Khánh nói ra những lời độc ác này một cách vô cùng nhẹ nhàng. Nguyệt Hằng nghe đến đây sợ hãi, mặt trở lên trắng bệch.
Hoàng Lan nghiến răng nói:
"Triệu Bảo Khánh, thôi đi, tôi biết cô muốn nhắm vào tôi, không cần phải chỉ cây dâu mắng cây hòe."
Triệu Bảo Khánh bật cười ha hả:
"Chỉ cây dâu mắng cây hòe? Cung nữ của cô phạm lỗi, ta chưa trách cô tội dạy dỗ không nghiêm là nhân từ lắm rồi, cô còn nói ta ép bức cô?"
Lúc này, Hoàng Lan đã đến bên Nguyệt Hằng. Nàng nâng Nguyệt Hằng dậy, lấy khăn tay lau sạch nước mắt cho nàng ta, khẽ trấn an vài câu. Ở phía sau lưng, Triệu Bảo Khánh vẫn hùng hổ không chịu buông tha Nguyệt Hằng:
"Nếu ả không dám làm, ta sẽ giúp."
Hoàng Lan nhanh chóng cân nhắc tình hình. Dù sao ở trong cung, nàng cũng chỉ là một kẻ không phân không vị, thân cô thế cô, hôm nay nếu Triệu Bảo Khánh chuẩn bị trước mà đến, âm thầm đem hai người nàng đi xử lý, chỉ e rằng nàng và Nguyệt Hằng khó tránh khỏi kết cục xui xẻo. Nàng kéo Nguyệt Hằng nấp sau lưng mình rồi cao giọng cảnh cáo:
"Nguyệt Hằng là cung nữ của ta, ai dám động đến?"
Ánh mắt Hoàng Lan dừng lại bên người Triệu Bảo Khánh, không lộ sát khí tàn ác như đối phương, nhưng ánh mắt ấy lại thâm trầm như giếng sâu, vững vàng hơn thành cổ, vừa điềm tĩnh lại vừa ngạo nghễ, đủ lực siết chặt lấy kẻ đối diện đến mức chân tay bủn rủn. Trong phút chốc, vì không tự chủ được, Triệu Bảo Khánh bất giác lùi lại vài bước. Khí thế bức người này, từ khi sinh ra nàng ta chưa từng gặp qua!
Biết đối phương đã chần chừ, Hoàng Lan liền nắm lấy tay Nguyệt Hằng và nhanh chóng dẫn nàng ta rời khỏi tiểu đình. Một giây sau, Triệu Bảo Khánh mới sực tỉnh, vội vàng gọi người ngăn chân Hoàng Lan lại. Đúng lúc hai bên đang giằng co quyết liệt thì Hoàng Lan nghe thấy thanh âm thánh thót vang lên:
"Triệu tiệp dư, còn không hạ thủ lưu tình?"
Một mỹ nhân xinh đẹp đang uyển chuyển bước vào tiểu đình. Người này có khuôn mặt nhỏ xinh, cặp mắt đen lánh và trong như nước hồ mùa thu. Đôi môi đỏ son lúc nào cũng như đang mỉm cười. Cánh mũi cao và thon, nổi bật trên gò má phớt hồng đầy đặn. Mỗi bước nàng ta đi, phục sức trên người phát ra những tiếng leng keng lạ tai.
Nhìn Thanh Ngọc đi theo phía sau, Hoàng Lan mười phần đã đoán được tám chín. Mỹ nhân xuất hiện đúng lúc này, chính là Lê tu dung Lê Tuyên Kiều mà nàng đã gặp qua ở Liên đài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!