Chương 11: Thăm dò Thanh Ngọc (1)

Nhưng mục đích chính của Hoàng Lan không phải Lê Tuyên Kiều. Sống trong cung, có mấy kẻ không tự sắm ình một chiếc mặt nạ? Người thực sự khiến nàng tò mò chính là Thái Thanh Ngọc. Động tác tóm lấy chén trà của Thanh Ngọc tuyệt đối không phải của một cung nữ chân yếu tay mềm. Phản ứng nhanh, gọn, chuẩn xác như vậy chỉ chứng mình duy nhất một điều.....

"Bệ hạ, nhìn xem, thái hậu... thái hậu tỉnh lại rồi."

Nguyễn tài nhân lay lay ống tay Tư Thành, đồng thời chỉ vào ngón tay đang khẽ cử động dưới lớp chăn mỏng. Như một phản xạ, hắn lập tức quay lưng lại.

Trên chiếc giường ngọc khảm họa tiết phù vân, thái hậu cuối cùng cũng tỉnh dậy. Sắc mặt bà hồng hào hơn, mí mắt khẽ nhấc lên một cách yếu ớt.

"Thành nhi..." Thái hậu cất giọng yếu ớt.

"Nhi thần ở đây, có nhi thần ở đây. Mẫu hậu thấy trong người thế nào rồi?"

Hắn quỳ xuống bên thái hậu, nâng bàn tay người áp vào má mình, cảm thấy trong lòng như trút được tảng đá ngàn cân.

"Ta không sao, con đừng lo lắng."

Thái hậu nhẹ nhàng an ủi Tư Thành. Hắn là vua một nước, bận trăm công nghìn việc, bà không muốn hắn vì tận hiếu mà thêm việc lo lắng...

Thấy thái hậu tỉnh lại, đám phi tần vội nhao nhao lên. Kẻ hỏi han thái y, người phân phó kẻ dưới, lại có kẻ đích thân chạy tới bóp tay bóp chân cho thái hậu. Rất nhanh chóng, cung Trường Phúc kẻ ngược người xuôi, trở thành một nơi cực kì ồn ào náo nhiệt.

Thái hậu nửa ngồi nửa nằm trên giường, khẽ khàng vẫy tay gọi:

"Thành nhi, con lại đây."

Tư Thành kéo ghế lại gần thái hậu, lắng nghe.

"Ta cứ tưởng đã được đã được đi gặp phụ hoàng con..."

"Mẫu hậu, lời này không may mắn!"

Tư Thành vội xua tay. Thế nhưng thái hậu chỉ cười hiền hòa.

"Được tiếp tục hầu hạ người, là mong mỏi của cả đời mẫu hậu."

"Mẫu hậu mới hồi tỉnh, thân thể còn chưa khỏe mạnh, người nên uống thuốc rồi nghỉ ngơi thôi, mấy chuyện vặt vãnh cứ để nhi thần và Phùng chiêu nghi lo liệu."

Thái hậu nghe hắn nói vậy, cũng không ý kiến gì thêm, ngoan ngoãn uống hết chén thuốc bổ của Phùng Diệm Quỳnh đưa đến. Khi chén thuốc vơi đi một nửa, người lại quay sang phía Tư Thành, thắc mắc:

"Phải rồi, lúc mơ màng mẫu hậu có nghe thấy một người con gái gọi ta dậy. Nàng ấy có ở đây không? Là mẫu hậu mơ hay tỉnh vậy, Thành nhi?"

Người thái hậu đang nhắc đến, chính là Nguyễn Hoàng Lan.

Tư Thành tự vỗ trán mình. Sao hắn có thể vì vui mừng mà dễ dàng quên mất nàng như thế? Sau đó, hắn vội vàng sai Đặng Phúc đuổi theo hai thái giám vừa đưa nàng đi, chỉ hy vọng mọi chuyện chưa quá muộn.....

Một lúc sau, Đặng Phúc trở về, dẫn theo Hoàng Lan tóc tai rối bời đi theo sau. Y phục nàng có vài chỗ không còn nguyên vẹn, chân tay đâu đâu cũng có vết cào cấu. Không cần hỏi thì Tư Thành cũng đoán được nàng vừa trải qua một cuộc ẩu đả với đám thị vệ trong cung. Nàng là người quyết liệt, lại rất coi trọng danh dự bản thân, nàng không làm thế hắn mới thấy lạ.

"Trẫm xin lỗi."

Phải khó khăn lắm, một vị vua như Tư Thành mới mở miệng nói ra được ba chữ này. Đổi lại, Hoàng Lan làm như không nghe thấy gì, nhẹ nhàng lướt qua hắn rồi tiến về phía thái hậu. Nàng đã hoàn toàn coi sự hiện diện của hắn như không khí. Kẻ không tin tưởng nàng, để lửa giận lấn át lý trí, không xứng nói chuyện với nàng!

"Thái hậu tỉnh là may rồi ạ." Nhìn vẻ mặt hồng hào của thái hậu, Hoàng Lan cảm thấy vui mừng vì thấy nỗ lực của bản thân đã đem lại kết quả tốt đẹp.

Trong khi Hoàng Lan mải bóp đầu cho thái hậu, bà cũng âm thầm đánh giá nàng một lượt. Người con gái này không có mỹ mạo khuynh quốc khuynh thành, phục sức giản dị mộc mạc, lời nói lễ nghi cũng không thuần thục như đám phi tần khác. Bà tạm thời chưa thể nhớ ra trong cung từ khi nào lại xuất hiện một cô gái như vậy.

"Là con đã giúp ta?" Thái hậu khẽ ho một tiếng, có chút không tin một cô gái bình phàm thế này lại chính là người đã cứu mạng mình.

Hoàng Lan gật đầu kể lại mọi chuyện, cuối cùng cười hì hì:

"Chẳng qua trước đó đã gặp qua trường hợp này, nay con mạo em đem ra áp dụng, cũng mong không làm thái hậu kinh hãi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!