Chương 10: Trong cung Trường Phúc, làm ơn mắc oán.

Nàng là người đầu tiên giữa thanh thiên bạch nhật dám công khai chống lại hắn, dám tố cáo hắn là một vị vua hồ đồ. Giữa lúc lòng tự tôn bị xúc phạm nhất, hắn càng kịch liệt muốn lưu nàng lại, để một ngày nào đó chứng minh cho nàng thấy chính nàng mới là kẻ sai lầm.....

Cửa chính Nhữ Hiên các mở ra. Bỏ qua đám cung nữ, Tư Thành hầm hầm bước vào tẩm điện. Hắn đến bên giường, lười nhác liếc nhìn người con gái đang nằm đó. Hai mí mắt nàng khép hờ, mơ màng, từ cánh mũi nhỏ nhắn, hơi thở tỏa ra yếu ớt tựa làn gió thu. Ở thái dương có một vệt máu vẫn còn chưa khô, từ đó, chầm chậm chảy xuống một sợi tơ nhỏ màu đỏ thẫm. Khi ngủ, gương mặt nàng bình lặng, thanh nhã đến lạ kì. Ngắm nhìn cảnh tượng ấy, Tư Thành dù đang tức giận nhưng cũng phải mỉm cười.

Nếu như nàng chịu điểm trang, ăn mặc lộng lẫy hơn một chút, chắc chắn sẽ là một bông hoa mới lạ trong chốn hậu cung rực rỡ này.

"Ai là cung nữ phụ trách nội sự Nhữ Hiên các?"

Nghe tiếng hoàng thượng hỏi, từ trong đám cung nữ, một người do dự bước ra. Nàng ta mặc váy giao lĩnh ngắn đến thắt lưng, quần hồng ống thụng, chân đeo giày thêu hoa, trên đầu cài một chiếc mộc trâm thô sơ, là kiểu trang phục đặc trưng của hầu nữ thời Hậu Lê. Tư Thành thấy người này quen quen, một lúc sau hắn mới nhớ ra đó là người mà Hoàng Lan sống chết đòi dẫn ra khỏi Thanh Phục khu.

Hình như nàng ta tên là Nguyệt Hằng.

"Hồi bẩm bệ hạ, là nô tì." Nguyệt Hằng lí nhí nói. Luận về địa vị, hiện giờ Hoàng Lan là người có địa vị không rõ ràng, nàng không phải cung nữ nhưng cũng chưa nhận sắc phong tiệp dư, thành ra đám người dưới không biết nên xưng hô với nàng thế nào cho phải. Nguyệt Hằng ngập ngừng một lúc, cuối cùng đành gọi Hoàng Lan là Nguyễn tiểu thư như cách Tư Thành đã từng gọi: "Mấy ngày nay Nguyễn tiểu thư bị giam lỏng ở Nhữ Hiên các nên sinh ra tính khí thất thường, hay cáu giận vô cớ.

Người cứ giam mình trong phòng suốt ngày, không cho chúng nô tì vào hầu hạ. Sáng nay, lúc đến thu dọn điểm tâm, nô tì đã thấy tiểu thư... tiểu thư bị ngất đi rồi. Chúng nô tì chăm sóc chủ nhân không chu đáo, mong bệ hạ giáng tội."

Nguyệt Hằng càng nói lại càng thương tâm. Một tháng bầu bạn với Hoàng Lan trong Thanh Phục khu, lại cùng nàng chuyển đến Nhữ Hiên các, trong thâm tâm Nguyệt Hằng có một sự kính nể vô hình dành cho Hoàng Lan. Thực sự ngay lúc này, nàng ta rất muốn gào lên với Tư Thành rằng: "Chính vì bị bệ hạ giam lỏng nên Nguyễn tiểu thư mới nghĩ quẩn đấy. Giờ ngài hài lòng chưa?".

Theo sau Nguyệt Hằng, mọi người cũng đồng loạt quỳ xuống thỉnh tội. Kẻ tinh ý đều nhận ra dụng ý của Tư Thành khi đem Hoàng Lan giam lỏng trong Nhữ Hiên các. Nói là giam lỏng, chi bằng nói là dọn đến ở luôn cho rồi. Chẳng qua hắn là vua một nước, sĩ diện cũng hơn người, khi không tiện nói là ban tặng thì mới dùng đến hai chữ "giam lỏng" mà thôi.

Ai cũng hiểu điều này, chỉ có mình Hoàng Lan không hiểu!

Nguyễn Hoàng Lan có tiền đồ như thế, nay hầu hạ nàng sơ suất, đương nhiên mọi người cũng biết sợ.

"Được rồi, các ngươi lui xuống đi, không có việc gì không cần vào đây."

Ý thức được mình đã thoát chết, mọi người liền nhanh chóng lui ra ngoài. Đến khi xung quanh không còn ai, Tư Thành bèn ngồi xuống bên cạnh Hoàng Lan. Gương mặt nàng vẫn tĩnh lặng, tựa như mặt hồ mùa thu đượm mạc hơi sương. Hắn đưa tay vuốt nhẹ tóc mai của nàng, cảm nhận được sự mềm mại và một mùi hương thanh khiết tỏa ra từ mái tóc ấy. Rồi trong giây lát, hắn chú mục vào miệng vết thương bên thái dương.

Nguyễn Hoàng Lan, ngươi đúng là rất biết trêu đùa trẫm!

Hắn bỗng cầm tóc nàng giật thật mạnh. Gương mặt đang bình lặng kia chợt nhăn lại. Sau một tiếng hét thất thanh, Hoàng Lan bật dậy như một chiếc lò xo. Đối diện với nàng, Tư Thành trưng ra vẻ mặt tỉnh bơ, cố nén một nụ cười trào phúng sâu trong đáy mắt.

"Nguyễn tiểu thư ngủ ngon giấc chứ?"

Biết rõ bị hỏi đểu, Hoàng Lan chau mày nhìn hắn. Màn kịch vụng về của nàng đã bị hắn bóc trần một cách không thương tiếc. Năm lần bảy lượt tìm cách đào tẩu mà không thành, Hoàng Lan đành giả chết để được rời khỏi cung. Khi nàng giả vờ ngất đi, đám cung nữ, thị vệ nhát gan không dám đụng vào người nàng, nàng lại chưa hẳn là phi tần để được mời thái y, thành ra luôn an tâm nằm im giả chết trên giường. Nàng không ngờ lại bị chính tay Tư Thành giật tóc kéo dậy.

Hắn hành động không chút thương hoa tiếc ngọc, mạnh mẽ phũ phàng, khiến nàng đau một phen muốn chết.

"Làm gì mà trừng mắt nhìn trẫm như vậy?" Rồi hắn nhếch mép, gương mặt tuấn tú không giấu được sự giễu cợt: "Cung nữ nói nàng chẳng may bị ngã, tổn thương cũng không nhỏ. Là trẫm giúp nàng hồi tỉnh, nàng không những không cảm kích tạ ơn lại còn tỏ thái độ ấy với trẫm. Nàng vô lý quá đấy!"

Nàng nhíu mày, hai hàng lông mày đẹp như nét núi vẽ hơi chau lại.

Hắn tưởng mình là ai? Đã làm mình đau, giờ còn dám ngồi một chỗ huyên thuyên dạy dỗ mình?

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người họ đối diện nhau, cùng trao cho nhau cái nhìn khinh thị mỉa mai.

"Nàng nhìn cái gì? Trẫm vừa cứu nàng đấy, có biết không hả?" Hắn cười nhạt: "Định giả chết để trốn ra khỏi cung? Nàng nghĩ thị vệ trong hậu cung đều là đồ bỏ đi chắc? Để kẻ khác phát hiện ra trò mèo này, lúc ấy trẫm không cứu nổi nàng nữa đâu."

Đúng vậy, nếu để đám người Phùng Diệm Quỳnh lúc nào cũng như hổ rình mồi biết được việc này, nàng chắc chắn sẽ không toàn mạng.

Hoàng Lan bắt đầu nhấp nhổm không yên. Hóa ra Tư Thành cũng có thiện ý muốn tốt cho nàng?

Nhưng đó là việc nàng tự làm tự chịu, ai mượn hắn đến đây bóc mẽ rồi huyên thuyên dạy đời?

"Việc của tôi, mặc tôi." Hoàng Lan tức giận gắt lên:"Bệ hạ cứ lo làm cho tốt trọng trách của mình là được rồi."

Tư Thành dùng ánh mắt kiểu "cô em còn xanh và non lắm" ném trả về phía nàng. Kì thực, lúc biết nàng giả vờ tự sát, hắn đã bực đến nỗi muốn tọng đầu nàng vô thành giường cho chuyện giả biến thành thật luôn.

Một phút sau, sự trào phúng trên gương mặt dần biến mất, hắn nghiêm nghị hỏi nàng:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!