Quận chúa Các.
- Tham kiến quận chúa.
Một thân ảnh cao to, khuôn mặt khôi ngô, anh tuấn bước đến trước ghế của Tuyết Băng.
- Nô tài là Lục Điểu, thị vệ được vương phi sai tới.
- A... Lam Doanh, mau rót nước a...
Tuyết Băng vội bật dậy, vẫn giữ tính cách hiện đại, khách đến là rót nước, là mời thưởng thức điểm tâm.
- Quận chúa...
- Lục Điểu bất ngờ vì hành động này.
- Ai nha... ngươi mà không uống trà hay ăn chút điểm tâm là coi thường ta a... ta mời ngươi cũng từ chối a...
- Nô tài không dám.
- Lục Điểu dù bất ngờ, nhưng vẫn giữ phép tắc chủ tớ.
Không chỉ Lục Điểu, Lam Doanh từ nãy giờ cứng đờ, vì hành động bất ngờ của quận chúa, cũng vì sự tiêu sái của Lục Điểu.
- Lam Doanh a...
Tuyết Băng đánh thức Lam Doanh khỏi giấc mộng đẹp.
- A... quận chúa...
- Sắp đến giờ Ngọ, chúng ta cùng đi thả đèn.
- Vâng.
Lễ hội thả đèn, bờ sông Giáng Long.
- Quận chúa, đèn lồng của người đây.
- Lam Doanh chạy đến, tay mang cái đèn lồng to.
- A... Lam Doanh, của ngươi đâu?
- Quận chúa, nô tỳ đâu cần ạ?
- Lam Doanh có chút bất ngờ.
- Lam Doanh, cầm số tiền này đi mua đèn lồng đi, chúng ta cùng thả.
Tuyết băng nói rồi đặt vào tay Lam Doanh một bao lụa.
- A... quận chúa...
- Mau mau lên a... lễ hội sắp bắt đầu rồi. Lam Doanh cũng là thiếu nữ xuân xanh a... phải có người thầm thương trộm nhớ chứ nhỉ?
- Tuyết Băng đem giọng trêu ghẹo.
- A... quận chúa...
Lam Doanh vội chạy đi mua đèn lồng, mặt mày đỏ như gấc. Tuyết Băng mỉm cười ôn nhu, Lục Điểu đứng một bên, thấy lạ lẫm, không biết đây có phải quận chúa điêu ngoa như lời đồn đại hay không, nhưng quận chúa thật ôn nhu, hiền lành.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!