Chương 41: (Vô Đề)

Landon gửi lịch trình gần đây cho cô, tiện thể giới thiệu tài khoản WeChat của Orange.

Ảnh đại diện là một chú mèo mướp béo ú đang sưởi nắng, toàn thân vàng rực rỡ như một viên bánh trôi vàng kim.

Cẩn Sinh Hoa nhấn kết bạn, xuất phát từ phép lịch sự liền gửi lời chào trước. Đối phương trả lời bằng một nhãn dán mèo con.

Orange tên tiếng Trung là Tô Cây Tuyết, vì thích ăn quýt nên đặt tên tiếng Anh là Orange cho đơn giản.

Cẩn Sinh Hoa trò chuyện với Tô Cây Tuyết một lúc, đối phương bảo phải ra ngoài ăn trưa nên hai người kết thúc cuộc trò chuyện.

Trong chăn rất ấm áp, vương vấn mùi hương gỗ cỏ thanh khiết.

Phó Quan Lan vẫn còn đang ngủ.

Sau khi từ bệnh viện về, cô thực sự không yên tâm về tình trạng bệnh của anh, hơn nữa Phó Quan Lan cứ đáng thương r*n r* "khó chịu", yếu ớt nép vào người cô.

Cẩn Sinh Hoa đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng không thắng nổi sự mềm lòng và lo lắng, đành đưa anh về phòng mình.

Phó Quan Lan toại nguyện trở thành khách quý trên giường của người yêu, anh cởi áo phao, hai tay nắm lấy vạt áo hoodie kéo lên, bên trong là một chiếc áo len trắng tinh, thản nhiên chiếm cứ nửa chiếc giường, khuỷu tay chống lên đệm, vén một góc chăn mời gọi người yêu đang đứng cách đó không xa.

"Không ngủ cùng anh sao?"

Anh thực sự rất giống một vị yêu phi họa quốc ương dân thời cổ đại, làn da trắng lạnh ửng hồng vì sốt, nụ cười đầy ẩn ý.

Mặc dù Cẩn Sinh Hoa biết là do anh đang bệnh nên mắt mới phủ một lớp hơi nước sinh lý, nhưng cô vẫn không khỏi miên man bất định.

"Anh ngủ đi."

Cô ngồi trên ghế, uyển chuyển từ chối.

"Bây giờ mới 7 giờ rưỡi, rất thích hợp để ngủ nướng." Phó Quan Lan mỉm cười, giọng nói đầy ẩn ý: "Anh là người thành thật bổn phận, chỉ đơn thuần là ngủ thôi mà."

Cẩn Sinh Hoa nhìn anh chằm chằm bằng đôi mắt trong veo một lúc.

Làm như thể cô đang tự mình đa tình, nghĩ ngợi lung tung vậy.

"Hơn nữa tình nhân ngủ chung giường là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bồi anh ngủ một lát được không?"

Cẩn Sinh Hoa thực sự cũng hơi buồn ngủ vì chưa ngủ đủ giấc. Nội tâm cô đấu tranh dữ dội, rồi bị mê hoặc mà tiến lại gần Phó Quan Lan, cởi áo phao ra.

"Dịch vào trong một chút."

Cô cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.

Sau một hồi sột soạt, Phó Quan Lan nhường chỗ cho cô. Cẩn Sinh Hoa không tiếp tục dịch vào trong mà nằm ở mép giường, cô kéo chăn, bỗng cảm nhận được một cánh tay vòng qua eo mình, trực tiếp kéo cô vào giữa giường, chiếc đệm giường như rất hiểu ý mà nhún nhảy hai cái.

Cô còn đang ngẩn ngơ thì cả người đã bị Phó Quan Lan ôm c.h.ặ. t cứng bằng cả tay lẫn chân.

"Lọt gió." Phó Quan Lan tựa trán vào vai cô nói.

Vị Phó tiên sinh có kỹ năng "kéo người" thượng thừa này rõ ràng đang nói nhảm.

Cẩn Sinh Hoa lo lắng dùng mu bàn tay áp lên trán anh: "Điều hòa đang bật chế độ sưởi mà."

"Muốn ôm em ngủ, em thơm quá." Phó Quan Lan si mê hít hà.

Thần kinh nhạy cảm của Cẩn Sinh Hoa nhận thấy một tia khác lạ, nhưng nó nhanh ch. óng biến mất.

Người khi bị bệnh thường bộc lộ sự yếu đuối về thể chất ra tâm lý, cực kỳ có cảm giác ỷ lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!