Chương 7: (Vô Đề)

Khi búa rơi, ông ta không chịu nổi nữa, càng nghĩ càng uất ức, càng uất càng không chấp nhận, không tin rằng mình lại thua trước một kẻ tuổi trẻ như vậy.

Cuối cùng ông ta được xe cứu thương đưa đi bệnh viện cấp cứu, nhưng bị đột quỵ, tê liệt toàn thân, méo miệng nằm trên giường không làm được gì.

Nếu còn gia đình đứng ra xin ân xá, xin chữa bệnh tại nhà, có lẽ những ngày cuối đời ông ta còn đỡ khổ, tiếc là không có.

Điều duy nhất con cháu ông ta mong ước là không bị dính líu vì ông ta.

Họ gói ghém tất tả tài sản rồi rời Làng Mới, bắt đầu cuộc sống mới.

Đó chính là quả báo của ông ta, một kẻ lạnh lùng tàn nhẫn không thể sinh ra con cháu lương thiện, hiếu thảo.

21

Khi vụ án kết thúc, đội trưởng Tần không khỏi ngạc nhiên: "Sao vụ án tự nhiên lại thuận lợi thế này?"

Tôi không trả lời câu hỏi của ông ấy, mà hỏi: "Cảnh sát sẽ xử lý Yên Hành thế nào? Tôi…"

Tôi bối rối nói: "Rốt cuộc nó là em trai tôi."

"Đã dính tới băng nhóm thì tất nhiên phải để đội phản băng đảng phụ trách."

Đội trưởng Tần trả lời thản nhiên, rồi nói thêm: "Cậu vì cảm xúc cá nhân công khai rút súng, vi phạm đạo đức nghề nghiệp, lại thả tội phạm, có lẽ cậu không thể tiếp tục làm cảnh sát được. Chu An cũng vì cho cậu mượn súng mà dính hậu quả nghiêm trọng, có thể tương lai cũng tiêu tan."

Ông ấy hỏi tôi: "Cậu có hối hận không?"

Nói thật, tôi hối hận.

Biết vậy, tôi đã nên bắn chết Trần Lương ngay lúc đó, mọi chuyện đã không phức tạp như bây giờ.

Hôm đó tôi thật sự định tìm Trần Lương, nhưng không có ý định giết hắn.

Tôi chỉ muốn trói hắn, tra khảo cho ra, đánh cho thỏa tức, tôi không bao giờ cần mạng hắn, tôi cần hắn nói ra tung tích sáu tên ác ôn kia, cần hắn chỉ điểm kẻ chủ mưu.

Đáng tiếc, khi tôi tìm thấy hắn, hắn đã bị lột da như một con chó.

Dưới ánh trăng, tôi nhìn rõ mặt Yên Cẩn.

Tôi bất lực.

Tôi không thể hành động với tư cách một cảnh sát để bắt em ấy, tôi chỉ có thể đứng bên em ấy như một người anh, dùng chuyên môn giúp che dấu vết.

Sau đó, trên mảnh đất trống, chúng tôi hút thuốc, em ấy nói: "Nếu em không giết hắn, ông Vinh cũng sẽ không tha cho hắn đâu, đã định hắn phải chết thì phải chết có giá trị."

"Phải làm cho vụ này lớn tới mức quyền quý không thể dàn xếp, phải để mọi người bàn tán, như vậy ba mẹ chúng ta mới không chết uổng."

Việc tôi bị nghi ngờ là điều dự đoán được, nghi ngờ thì vô tội, chỉ cần tôi chịu đựng, sớm muộn gì tôi cũng sẽ bước ra khỏi phòng thẩm vấn một cách trong sạch.

Nhưng để xóa nghi ngờ cho tôi, Yên Ngôn đã giết Lưu Tam.

Do đó, em ấy không thể tự tay cắt bộ phận đó của Lưu Tam, cũng không thể xuyên thép qua người hắn.

Để đánh lạc hướng cảnh sát, tôi buộc phải lợi dụng Chu An.

Đêm đó kẻ cướp súng và làm tôi bị thương không phải Yên Hành, mà là Yên Cẩn.

Yên Hành chỉ là quả khói mà chúng tôi dàn ra.

Chúng tôi không tin kẻ xấu sẽ tha em ấy, cũng không thể tưởng tượng em ấy có cách nào thoát khỏi nanh vuốt của họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!