Nhưng tôi vẫn cảm thấy khó hiểu: "Trần Lương có thể bỏ nhà bỏ con đi 20 năm, hung thủ dùng gì ép hắn tự há miệng?"
Pháp y chỉ xuống phần dưới của Trần Lương: "Thép đâm ra từ đó, về bản chất không kiểm soát được."
"Một thanh thép xuyên qua cơ thể người cần sức mạnh rất lớn."
"Vừa vặn ra từ chỗ đó thì càng…"
"Thứ bị cắt tìm thấy chưa?"
"Chưa. Thứ đó kích thước không lớn, muốn phá hủy cũng dễ thôi."
Tôi quan sát kỹ thi thể, nhưng không tìm thấy dấu vết nào.
Chẳng lẽ nạn nhân tự nguyện c** s*ch quần áo, quỳ sấp, há miệng, đón nhận lực mạnh, tự nguyện chọn cái chết sao?
Tôi hỏi: "Cắt trước hay đâm thép trước?"
"Dựa vào vết thương, thì là cắt trước…"
"Nhưng tôi không hiểu, đau như thế làm sao hung thủ bắt hắn quỳ ngoan ngoãn vậy được?"
Tôi nói thờ ơ: "Chắc là có điều gì đó còn kinh khủng hơn cả đau đớn và chết, mới khiến hắn quên đi đau đớn mà đón nhận cái chết."
Đội trưởng Tần kiểm tra thi thể nạn nhân thứ hai, thở dài: "Không tìm ra nguồn gốc của thanh thép, thật nực cười, điều đó chứng tỏ đây không phải nhất thời mà là giết người có tính toán từ lâu, lâu đến mức chúng tôi không tìm ra nguồn gốc hung khí."
"Vì sao hung thủ muốn giết họ?"
"Lưu Tam và Trần Lương không có mối liên hệ gì cả."
Tôi chen vào: "Họ không có mối liên hệ, không có nghĩa không có quan hệ."
"Họ đều là người Làng Mới."
Đội trưởng Tần thở dài: "Chuyện ở Làng Mới rất khó điều tra, nạn nhân liên quan ông Vinh, muốn tra từ đâu, làm sao tra, có lẽ cần nghe ý kiến ông Vinh trước."
11
Ông Vinh có lẽ đã bị hoảng sợ, trong biệt thự của ông ta đã có thêm rất nhiều vệ sĩ. Ông ta còn chưa lấy lại bình tĩnh, sức khỏe cũng không ổn định.
Người đàn bà trong nhà ông nói: "Khi Trần Lương chết, ông ấy đã bắt đầu sợ hãi rồi."
"Ông ấy luôn coi mình là trưởng thôn của Làng Mới, miễn là người Làng Mới, ông ấy đều có trách nhiệm quản lý."
"Ông ấy nhìn Trần Lương lớn lên cũng có tình thân máu mủ, nếu hắn không xuất hiện thì thôi, giờ hắn đã xuất hiện ông ấy làm sao không quản cho được chứ?"
Nói đến đó, bà ta còn lau nước mắt: "Ông ấy tuổi đã cao, không ngờ còn phải chịu cú sốc này, Lưu Tam là người thân cận của ông ấy, hung thủ có thể giết Lưu Tam, thì giết một ông già như ông ấy, có gì khó đâu?"
"Cả đời ông ấy lo lắng cho Làng Mới, không ngờ cuối đời còn phải lo sợ như vậy."
Làng Mới vốn chỉ là một ngôi làng bình thường, nhưng nhờ ông Vinh, giờ đây nó đã trở thành khu vực kinh tế thịnh vượng, dân nghèo trước kia cũng đều phất lên giàu có.
Chúng tôi vào nhà gặp ông Vinh, có người đỡ ông ta ra ngoài ngồi.
Thấy tôi, ánh mắt ông ta tràn ngập sợ hãi, nhưng khi thấy đội trưởng Tần và các đồng nghiệp khác, ông ta không nói chuyện riêng với tôi, chỉ kể vài chuyện về ngày Lưu Tam bị hại.
"Lưu Tam là người hiền lành, không có thù oán với ai."
"Cậu ấy cũng không liên quan gì đến Trần Lương, các cậu cũng biết mà, Trần Lương mất tích 20 năm, nếu không phải Yên Thận tìm lại…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!