Chương 2: (Vô Đề)

4

Tôi đã làm cho Chu An say.

Tôi thậm chí còn đoán trước sẽ có người trong cơ quan canh chừng, nên giả vờ say mềm, úp mặt lên bàn.

Đáng tiếc, những người bên ngoài chỉ thấy bóng người. Họ sẽ lầm tưởng người say đó là tôi, còn Chu An vẫn đang tỉnh táo canh chừng.

Thực ra, người tỉnh táo là tôi, còn người mà những người khác nhìn thấy chỉ là một hình ảnh tỉnh táo giả.

"Tôi thật sự muốn tìm gặp Trần Lương, nhưng không có ý định giết hắn."

Người hỏi tôi là một người lạ, vì tất cả những ai quen biết tôi đều phải tránh đi để khỏi bị mang tiếng thiên vị.

"Nếu tôi muốn giết hắn, ngay khi trải qua muôn vàn khó nhọc tìm thấy hắn, tôi đã bóp cò cho hắn tiêu tùng luôn rồi."

"Này, cảnh sát Yên có phải đã quên không, cậu quên rằng cậu đã giao nộp súng công vụ rồi sao?"

"Cảnh cậu tuyên bố sẽ giết Trần Lương vẫn còn rõ mồn một, nếu không có chuyện đó, tại sao đội trưởng lại phải cử người theo dõi cậu?"

Tôi thờ ơ đáp: "Chỉ là nói cho oai thôi, làm sao coi đó là chứng cứ phạm tội được?"

Người kia giận tái mặt, đập mạnh tay xuống bàn: "Vậy giải thích cho tôi, tại sao cậu lại chuốc say đồng đội rồi để những người khác canh chừng cậu? Tại sao cậu lại làm trò tạo hình ảnh giả, khiến cảnh sát bên ngoài bị đánh lừa bởi camera?"

"Nhưng mấy cái đó vẫn không thể chứng minh kẻ giết người là tôi."

Tôi không nhớ mình đã hỏi qua bao nhiêu phạm nhân, giờ đổi vai, quyền chủ đạo lại rơi về tay tôi.

Người kia im bặt, rõ ràng việc thẩm vấn một cảnh sát không dễ dàng.

"Trên thi thể có tìm thấy gì không? Hiện trường có manh mối nào không?"

"Nếu tôi điều tra vụ này, tôi sẽ bắt đầu từ thi thể và hiện trường. Các anh chẳng nắm được gì đã vội thẩm vấn nghi can như vậy, lộ quá rồi."

"Đừng nói đến tôi là người rành nghề thẩm vấn, ngay cả một nghi phạm tâm lý vững vàng cũng sẽ hiểu các anh chẳng có chứng cứ gì, nên lại càng bình thản, các anh chẳng thể moi được thông tin gì hữu ích đâu."

Tôi nói càng nhiều thì người kia càng tức.

Người đó lạnh lùng nói: "Vậy cho tôi biết, vào thời gian từ khi Chu An say đến lúc nạn nhân tử vong, cậu đã ở đâu?"

"Tội danh chưa rõ, nghi ngờ thì được miễn, tôi không cần tự chứng minh trong sạch."

"Ai bắt cậu tự chứng minh trong sạch chứ? Bộ phận dưới của Trần Lương bị cắt đứt, cậu dám khẳng định việc cậu rút súng chĩa vào hắn không phải vì lời hắn vừa nói sao?"

Quả nhiên, đúng là cảnh sát có kinh nghiệm nhất thường biết đánh vào chỗ yếu của nghi can.

Người kia chỉ tay tấn công tiếp: "Nói cho tôi biết, oán thù nào, hận thù nào có thể khiến hung thủ làm được điều ấy?"

Dù tôi cố nén nhưng vẫn hét lên trong xúc động: "Im miệng! Nếu hung thủ là tôi, tôi sẽ làm cho hắn chết thảm gấp một triệu lần nữa."

5

Phòng thẩm vấn lặng yên.

Người đối diện nhìn tôi sắc bén, nghiêm túc, nhưng không hỏi gì thêm nữa, như chờ tôi bình tĩnh lại, cũng như chờ tôi trình bày vụ án.

Tôi hít sâu một hơi, cảm thấy ân hận và xấu hổ vì hành vi vừa rồi.

Tôi nói: "Đừng nhắc đến chuyện đó nữa, ai cũng có mẹ, không ai nghe nổi những lời ấy đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!