20 năm trước, Trần Lương đã đánh ba tôi đến chết.
20 năm sau, tôi nỗ lực vươn lên, trở thành một cảnh sát, chỉ để tự tay bắt hắn về quy án.
Vừa mới bắt được hắn, chưa kịp thẩm vấn, vụ án đã bị bên khác tiếp nhận.
Vì theo quy định, với tư cách là thân nhân của nạn nhân, tôi không được tham gia vụ án.
Thế là, rất nhanh, Trần Lương được thả khỏi đồn vì thiếu chứng cứ.
Hắn còn ngạo nghễ đầy khiêu khích quay sang tôi nói: "Thằng nhóc con, tao không chỉ đánh chết ba mày, tao còn đè mẹ mày ra mà làm đấy."
Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn tự tay g**t ch*t hắn.
1
"Anh Thận, bình tĩnh đi."
Mấy đồng nghiệp ở cơ quan vội lao tới giữ tôi lại, vì tôi đã rút súng hướng về Trần Lương.
Tôi thừa nhận, lúc ấy tôi thực sự quên mình là một cảnh sát.
Tôi chỉ nhớ nỗi đau và tình cảnh thê lương khi ba tôi bị đánh đến chết; chỉ nhớ sự bi hùng và tuyệt vọng khi nhà tôi nổ tung; chỉ nhớ sự hoảng loạn và sợ hãi khi mẹ bị truy đuổi, phải chạy trốn; chỉ nhớ tiếng khóc thương xót của em trai em gái tôi.
Tôi gào lên như phát điên: "Tao phải g**t ch*t mày, g**t ch*t mày."
Tôi vùng vẫy: "Thả tôi ra…"
Có người khoác chặt lấy eo tôi.
Có người bò xuống kéo chân tôi.
Có người dồn sức khống chế tay tôi đang cầm súng.
Có người lần lượt bẻ từng ngón tay của tôi, mong tôi buông bỏ cái thứ có thể gây họa khôn lường ấy.
Có người vội vàng lôi Trần Lương ra khỏi tầm mắt tôi.
Nhưng hắn có vẻ không muốn đi, hắn giơ ngón giữa chửi: "Thằng nhãi con, mày tưởng mày làm cảnh sát rồi là có thể làm gì tao à? Mày không tìm được chứng cứ, cho dù tao có tự nhận tất cả, mọi thứ là tao làm, các người cũng chẳng thể làm gì. Các người chỉ biết nhìn tao hưởng thụ thôi."
"Mày đau khổ lắm đúng không? Mày khó chịu lắm chứ gì? Nếu chịu không nổi thì tự bắn chết mình đi, xuống gặp ba mẹ mày ở phủ âm phủ mà khóc lóc."
Hắn cười ngông cuồng như kẻ mất trí, thấy xe đến đón hắn càng tỏ vẻ tự hào mà dang hai tay ra.
Vợ con hắn, thậm chí vài đứa cháu nhỏ, lao vào ôm hắn như đón người hùng, tận hưởng không khí đoàn tụ.
"Tao về tổ chức ăn mừng đây, tao còn định nhảy nhót trên mộ ba mẹ mày nữa đấy!"
Hắn tiếp tục khiêu khích, nhưng tôi đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
Dù hắn nói hay làm gì cũng không còn khuấy động được tôi nữa.
2
Ông Vinh là đại trưởng tộc trong làng, mọi người ở Làng Mới đều kính trọng ông.
Bởi vì ông có thứ bậc cao, có năng lực, và hơn hết là đức độ nên được mọi người tin tưởng.
Ông thực sự đã làm nhiều việc có lợi cho dân làng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!