Chương 43: Bóng đen lúc nửa đêm

Một bàn tay cứng rắn lạnh lùng như rắn độc thoáng cái đã bóp chặt cổ của bóng người màu đen kia, sau đó nó khẽ ra sức tạo nên một tiếng rên đau đớn rồi liền kéo người đó quăng thẳng xuống nền đất trong nhà cỏ. Ngay khi ấy, trong góc âm u sâu kín nhất trong bóng tối có một thanh đoản kiếm sắc đen chẳng hề phản chiếu ánh sáng mang theo một luồng hơi khát máu đâm về tim của bóng dáng kia.

Trong bóng đêm có người thở dốc. Âm thanh ấy vừa như một ác ma đang nhe răng cười thèm khát vươn tới máu tươi, lại giống như nỗi tuyệt vọng cùng cực khiến càng thêm run rẩy trong cơn ác mộng.

"A!" Có ai đó thất thanh la toáng lên, thậm chí còn thấp thoáng nghe được tiếng khóc lóc xen lẫn trong sợ hãi đang run rẩy như nhánh cỏ khô giữa cơn gió động,

Từng luồng bóng tối dập dềnh lay đông giữa ngôi nhà trơ trọi ấy. Mũi kiếm đen sắc bén hiểm ác xuyên phá màn đêm, vút qua tiếng gió, cuối cùng lại đâm thủng lớp áo để chạm vào ngực y!

Mắt của hắn sáng bừng mà lạnh lẽo!

Trong khoảng khắc dứt khoát chứa chan sát ý ấy còn thoáng thấy được đường nét trên gương mặt xen lẫn trong tiếng rên đau khổ.

Bóng tối bỗng yên đi, cơn lay động ban nãy thoáng như dừng lại giữa không gian, mọi âm thanh đều chợt tan biến, thậm chí trong khoảnh khắc máu người cũng đã ngừng chảy.

Lưỡi kiếm lạnh lùng len qua tầng áo tới sát bờ ngực nở nang. Nó chỉ cần tiến sâu thêm một chút sẽ phân ra sống chết.

Thế giới bên ngoài căn phòng dần trở lại như cũ nên có thể nghe rõ từng âm thanh, tiếng gió lớp lớp xào xạc cũng không ngừng vang lên.

Mũi kiếm vẫn không rời, người kia thì đã lạnh run nằm yên không dám động đậy trên mặt đất.

Không rõ là đã rất lâu hay chỉ mới thoáng qua chớp mắt mà đằng đẵng như cả một đời thì cơn lạnh băng như tuyết đọng đè lên ngực ấy mới từ từ rút đi rồi tan biến vào trong bóng tối.

***

"Phừng!" Có ánh lửa chớp lên rồi thắp sáng một ngọn nến trên bàn.

Ánh nến chập chờn xua đi bóng tối đồng thời mang tới cho căn phòng này thêm một phần ấm cúng. Khi nó chiếu tới mặt đất thì bóng hình kai cũng xoay đầu lại, chính là Đinh Đương.

Nhìn cô lúc này rất nhếch nhác, tóc tai rối loạn, quần áo xộc xệch, gương mặt còn trắng bệch khiếp người. Nàng từ từ ngồi dật nhìn sang nam tử đứng gần bàn cùng với thanh đoản kiếm mà y vẫn đang cầm trong tay.

Đó là một thanh đoản kiếm màu đen u ám.

Lục Trần xoay mình lại lẳng lặng quan sát nàng. Sau một thời gian ngắn, hắn đi qua đóng cửa phòng lại.

Tiếng gió rít gào bỗng nhỏ hẳn đi, cái lạnh thấu xương cũng như đã bị cản lại ở phía ngoài. Sắc mặt Đinh Đương tốt dần lên, nàng cũng theo đó đứng hẳn dậy sợ hãi nhìn Lục Trần, lâu sau mới khẽ than: "Vừa nãy ngươi chút nữa đã giết ta rồi đấy."

Lục Trần chỉ im lặng giây lát rồi thu đoản kiếm màu đen kia lại, sau đó lại đi tới góc bàn rót nước đưa cho Đinh Đương, cuối cùng mới bình tĩnh nói: "Ngươi không nên ở đây vào giờ này, càng không nên định lẻn vào nhà của ta."

Đinh Đương chợt cúi đầu. Nàng dùng hai tay giữ chặt lấy bát nước rồi mím môi ngồi yên trên giường của Lục Trần.

Lục Trần kéo một chiếc ghế cạnh bàn ra để ngồi xuống trước mặt Đinh Đương. Y cứ thế trầm ngâm nhìn nàng mà chẳng nói lời nào.

Ngoài màn sợ hãi vừa rồi thì Đinh Đương cũng không hề có khác biệt gì, nhưng có lẽ vì đã mệt nên gương mặt nàng có hơi hốc hác.

Mãi sau, Đinh Đương mới đặt bát nước xuống rồi hỏi: "Ta mệt quá nên không về được trong thôn, vì thế mới định tơi chỗ này của ngươi nghỉ ngơi một lát."

Lục Trần nhìn nàng thật sâu rồi gật nhẹ đầu: "Được mà."

***

Trên giường chỉ có một lớp nệm vẫn còn dư lại hơi ấm nên khi Đinh Đương nằm xuống thì chợt nghĩ tới việc mới đây Lục Trần còn nằm trên đó. Vì thế dù căn phòng này chẳng hề thoải mái như trong khuê phòng thì đêm nay nó vần khiến nàng an lòng.

Khi Lục Trần đứng cạnh giường đắp kĩ chăn cho nàng xong thì ánh mắt hai người bỗng giao lấy nhau, nhưng mắt y lại thấp thoáng ánh nến lập lòe. Cơ thể được lớp chăn che kín của Đinh Đương bỗng run lên như chợt thấy rung mình, nhưng gần như ngay lập tức Lục Trần đã xoay người đi sang phía chiếc bàn rồi thổi tắt nến đi. 

Màn đêm lại kéo tới, bóng hình của y trở nên mơ màng. Hắn quay lại bên giường rồi thản nhiên nằm xuống mặt đất ở đó.

Đêm nay, hình như chẳng có mấy lời giữa họ, hơn nữa còn chẳng rõ tại sao lại không hề có những câu đùa cợt ngả ngốn hàng ngày mà gần như chỉ còn lại im lặng.

Không biết cứ trong bóng tối như vậy bao lâu thì bỗng có tiếng Đinh Đương khẽ khàng thốt lên: "Ngươi ngủ chưa?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!