Chương 42: Thịt thỏ chua

Lão Lưu hít mạnh rồi tự hỏi: "Rốt cuộc ma giáo muốn tìm ai đây?"

"Không rõ nữa. Thân phận của phần lớn ảnh tử đều đã bị giấu nhẹm đến nỗi ngay cả chúng ta cũng không rõ cơ mà."

Lão Lưu ngần ngại rồi cười khổ: "Nếu đúng là để tìm một ảnh tử thì việc ma giáo ngang nhiên giết người ở trong Tiên thành như này cũng đủ nói lên thân phận của y quan trọng thế nào, chỉ là, rốt cuộc đó là ai đây?"

Gần đó có người bỗng hừ lạnh rồi bảo: "Phù Vân Ti có bảy mươi hai Quang Tuần Sát Sứ, ảnh tử ngoài sáng trong tối dưới tay họ lại lớn gấp mấy chục lần, đâu có dễ tìm thế chứ."

Lão Lưu trầm ngâm rồi thốt lên: "Lão Trương thường ngày làm việc rất có hiệu quả, nếu ta nhớ không nhầm thì số ảnh tử trong tay hắn cũng nhiều nhất trong số Tuần Sát Sứ phải không?"

Quanh đó không còn ai lên tiếng. Lão Lưu cười cười nhìn bốn phái rồi lại chậm rãi nói nhỏ: "Có lẽ là trùng hợp thôi, nhưng nếu không… e rằng trong số chúng ta có nội gián rồi."

Lão Lưu lại nhìn mọi người rồi nở nụ cười chất chứa đau buồn. Khi y rời đi vẫn còn nghe thoáng nghe được tiếng y lẩm bẩm: "Thiên hạ từ nay về sau sẽ không yên bình nữa rồi.."

***

"Phịch!"

Một con bị đập lên bàn khiến lão Mã giật bắn người. Hắn nhìn chằm chằm vào Lục Trần rồi hỏi: "Ý gì đây?"

Lục Trần ngồi xuống ghế ở ngay đối diện y rồi bình thản đáp: "Ngày nào cũng uống không rượu của ngươi, hôm nay lên núi bắt được một con thỏ nên mang tới cho người nhắm rượu thôi."

Lão Mã nghi ngờ quan sát Lục Trần một lúc rồi lại hỏi: "Ngươi tốt vậy sao?"

Lục Trần đáp: "Tiện tay bắt ấy mà."

Lão Mã nắm hai tai thỏ lên để xem thử rồi chợt hỏi: "Không hạ độc trong con thỏ này đấy chứ?"

"Không có, ta cũng chẳng cần làm chuyện đó."

Lão Mã hừ lên rồi khinh khỉnh nhìn Lục Trần: "Kẻ như người thì có gì không làm chứ? Độc ngươi đã hạ năm đó ít nhất cũng có thể độc chết cả thôn này đấy!"

Lục Trần nghiêm trang đáp lại: "Ta không nói là mình chưa từng hạ độc, ý của ta là ta không cần hạ độc với ngươi, ta chưa từng làm chuyện ngu ngốc đến thế đâu."

"Con mẹ ngươi!" Lão Mã đá tới, Lục Trần ung dung tránh đi. Sau cùng lão mới lẩm bẩm đứng dậy mang con thỏ vào bếp.

Nửa giờ sau, một bát thịt thỏ đỏ bừng bốc khói nghi ngút mang theo hương thơm ngào ngạt khiến người ta chảy nước miếng được đặt lên bàn.

Lục Trần chẳng mấy khi mới khen lão Mã một câu: "Tay nghề có vẻ không tồi đâu!"

Lão Mã lau đi mồ hôi nóng trên trán rồi đắc ý nói: "Phí lời!" Nói xong y cũng mặc kệ Lục Trần mà tự gắp một miếng thịt thỏ vào miệng để nhai.

Lục Trần mìm cười cầm đũa lên, nhưng ngay khi y chuẩn bị gắp xuống thì bỗng nghe thấy lão Mã ồ lên gì đấy rồi bỗng phun thẳng miếng thịt thỏ ra bàn.

Lục Trần nhíu mày hỏi: "Sao vậy? Chẳng lẽ tên béo nhà ngươi lại thực sự trắng trợn dối trá ăn được một miếng thịt có độc sao?"

Lão Mã phì phì vài lần rồi nói với vẻ khó hiểu: "Thịt con thỏ này rất lạ, không thể chua như thế chứ?"

Lục Trần ngẩn người nhanh chóng hạ đôi đũa trong tay xuống. Hắn hướng mắt nhìn về bát thịt thỏ giây lát rồi nhẹ giọng hỏi: "Rất chua sao?"

"Cực kì chua!" Lão Mã rốc chén rượu gần đó vào tráng miệng rồi lắc đầu hỏi: "Đúng là gặp quỷ mẹ nó rồi! Ta cả đời này chưa từng ăn thịt thỏ nào chua nhưu thế, rốt cuộc ngươi đã bắt được nó ở đâu?" 

Lục Trần bình tĩnh nhìn bát thịt thỏ rồi đáp: "Bắt trên núi chè!"

Lão Mã lẩm bẩm vài câu. Sau một lúc chần chừ y vẫn không nhịn được mà gắp thêm một miếng nhưng rồi vẫn lập tức giận dữ nhổ thẳng ra: "Con mẹ nó đây đâu phải là thỏ rừng đâu, rõ ràng là một con thỏ chua! Này, Lục Trần, sao ngươi không ăn thử?"

Lục Trần vẫn giữ nguyên sắc mặt trầm ngâm giây lát rồi trả lời: "Ngươi đã thử rồi, chẳng lẽ ta còn không tin ngươi sao? Nếu bát thịt này đã không ăn được thì đổ nó đi đi."

Nói xong y cũng đứng dậy đi ra khỏi quán.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!