Dịch giả: †Ares†
Biên: kethattinhthu7
Lão giả mặt hồng hào ngồi chính giữa chau mày, trên mặt lộ một tia không hài lòng, thản nhiên nói:
- Chỉ bằng hắn trước sau mang tới ba viên Huyết Phách Tinh, vậy đã đủ chưa?
Vị trưởng lão gầy thần sắc lạnh lùng, thoạt nhìn cũng không úy kỵ trưởng lão Vân Thủ Dương, còn muốn mở miệng nói chuyện thì vị trưởng lão béo tới gần hòa giải:
- Được rồi được rồi, tiểu gia hỏa này có thể mang tới Huyết Phách Tinh, không nói việc rất có lợi với việc thi pháp thần chú, công pháp hắn tu luyện cũng tương hợp với Hàng Thần Chú. Dù sao mỗi người đều có cơ duyên của riêng mình, không cướp được ít nào của ngươi đâu, lão gầy ngươi chớ nói nhiều.
Trưởng lão gầy hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt lại không thèm nói thêm, Vân Thủ Dương quay qua mỉm cười với trưởng lão béo, mà lão nhân kia cũng xoa cằm mỉm cười đáp lại.
Vân Thủ Dương lập tức vẫy tay gọi Hắc Lang. Hắc Lang đi tới, quỳ gối ngồi xuống phía sau Vân Thủ Dương, sau đó lấy ra từ trong ngực áo một thanh chủy thủ đen tuyền rồi đặt trên mặt đất.
Cách đầu mũi chủy thủ ba tấc có một khối tinh thể nhỏ trong suốt màu đỏ tươi óng ánh, nhìn như hổ phách mã não đang bám trên đó.
Vân Thủ Dương đảo mắt qua khối tinh thể này rồi lại liếc nhìn Hắc Lang, ánh mắt ôn hòa gật đầu với hắn.
Hắc Lang cúi đầu không nói, im lặng quỳ gối phía sau lão nhân chờ đợi. Chợt ánh mắt hắn đảo qua mặt đất, phát hiện cách đó không xa, trong bụi cỏ rậm, một đóa hoa Hợp Hoan nhỏ đang nở rộ, khoe sắc màu đỏ tươi của mình.
Hắn nhìn thoáng qua đóa hoa kia, sau đó dời tầm mắt.
※※※
Một đêm u ám này dài khác thường, ngay cả thời gian cũng đi chậm lại, như là bị màn đêm vô biên vô hạn quanh sơn cốc níu giữ lấy. Cũng không biết qua bao lâu, đột nhiên, bốn người đang ngồi quanh đống lửa đồng loạt ngẩng đầu.
Tại một góc tít xa không tên bỗng nhiên truyền lại một tràng tiếng trống dài làm người ta hốt hoảng.
Đống lửa trại trước mặt bốn người chợt kịch liệt run rẩy, trở nên cuồng loạn, tóe lên vô số đốm lửa nhỏ! Nếu như ngọn lửa cũng có sinh mạng thì giờ phút này hẳn là nó đang phẫn nộ rít gào lên, hoặc cũng có thể là nó đang bị kinh sợ, đang không ngừng run rẩy...
Tiếng bước chân nặng nề bỗng dưng truyền đến, vốn từ ở nơi rất xa nhưng chỉ vài bước đã xuyên qua khoảng cách lớn lao kia mà tới gần ngọn lửa này.
Tiếng trống mơ hồ vẫn chưa biến mất, hơn nữa hình như còn càng ngày càng giục giã, làm cho người ta nhịn không được tim cũng đập nhanh hơn.
Sau một lát, một thân ảnh cao lớn chậm rãi bước ra từ bóng tối.
Ánh lửa bỗng ảm đạm hơn, là do lửa đột nhiên hạ thấp xuống, phảng phất như là cúi đầu tỏ vẻ kính phục với người tới. Tiếp đó, bóng người kia tựa hồ tùy ý phất tay, tức thì ánh lửa lại sáng ngời trở lại, bốc thẳng lên cao, thậm chí còn mạnh mẽ hơn mấy lần, chiếu sáng khắp mười trượng xung quanh.
Hắc Lang ngẩng đầu nhìn lại, ánh mắt chiếu lên bóng người đang chậm rãi đến gần.
Người tới là một lão nhân già nua, nhưng cũng không phải là tu sĩ nhân tộc thông thường trong Trung thổ Thần Châu. Thân thể của lão nhân này cao hơn người bình thường ít nhất thêm một nửa, mà đó còn là lão đang hơi cúi thân mình, bộ dáng có chút mệt mỏi.
Lão nhân nắm trên tay một cây trượng gỗ, nặng vô cùng, mặt trên có điêu khắc đồ văn ngọn lửa đỏ tươi. Hai chiếc răng nanh sắc nhọn lộ ra ngoài miệng lão, không biết có phải vì trải qua vô số tuế nguyệt thương tang hay không mà hai chiếc răng nanh kia đã chuyển từ màu trắng sang xám ố. Trên mặt lão xăm vô số hoa văn Đồ Đằng màu xanh đen, phần lớn đều có quan hệ với lửa, nhìn qua trông vô cùng đáng sợ.
Con ngươi của Hắc Lang hơi co lại, trong lòng xẹt qua một từ: Man nhân!
※※※
Man nhân sống tại đại lục Nam Cương thuộc Trung Thổ Thần Châu, cách xa nhân tộc bởi một "Mê Loạn Chi Địa" vô cùng rộng lớn; phát triển thành một chủng tộc quái dị. Qua vô vàn năm tháng, giữa tu sĩ nhân tộc cùng Man nhân tuy rằng không có huyết hải thâm cừu, nhưng cho tới bây giờ vẫn không phải là sống yên ổn với nhau.
Tựa như giờ phút này, khi Man nhân trông có vẻ cực kỳ già nua kia đảo mắt qua đồ văn đại thụ trên tấm bảng gỗ thì đột nhiên xẹt qua một tia khinh miệt.
Cùng lúc đó, phía sau Man nhân già nua này lại xuất hiện bảy thân ảnh cao lớn hùng tráng dị thường, không ngoại lệ đều là chiến sĩ Man nhân, ai nấy đều giống như một ngọn núi nhỏ, tựa hồ đang ẩn chứa lực lượng vô cùng tận trong cơ thể. Chỉ sợ dù là đánh tay không thì yêu thú thông thường cũng không phải đối thủ của họ.
Thế nhưng bảy chiến sĩ Man nhân cường đại vô cùng này lại có vẻ cực kỳ kính trọng Man nhân già nua phía trước, thấy lão tùy ý phất tay, bọn hắn liền dừng trong bóng đêm, không lại gần thêm nửa bước.
Hắc Lang lần thứ hai dõi mắt nhìn lên người lão già Man nhân kia, nghĩ thầm, trong truyền thuyết bộ tộc Man nhân xưa nay có vị trí Tát Mãn là thủ lĩnh chí cao vô thượng, có lẽ là lão nhân trước mắt này?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!