Chương 2: Sắc đỏ Hợp Hoan

Dịch giả: †Ares†

Biên: kethattinhthu7

Vân Tiểu Tình bĩu môi, biểu cảm có chút thấp thỏm, khẽ thở dài một cái, lẩm bẩm nói:

- Sau khi huynh ấy biết việc này sẽ nghĩ thế nào nhỉ, có khi nào không thích không?

Nói xong, nàng khẽ cắn cắn môi, một bàn tay có chút vô thức đặt lên trên bụng mình.

Vân Kiếm mỉm cười, nói:

- Muội tử ngốc, yên tâm đi, Hắc Lang nhất định là rất vui mừng.

Vân Tiểu Tình vẫn rất bồn chồn, nhìn nhìn phía Vân Kiếm, nói:

- Đại ca, sao huynh biết?

Vân Kiếm bật cười, lắc đầu an ủi nàng nói:

- Muội cùng đệ ấy là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cảm tình thế nào ai cũng rõ, chính muội lại không tin đệ ấy sao? Hơn nữa, người tu đạo chúng ta đánh cắp thiên địa tạo hóa đổi lấy vô thượng pháp lực, cái giá phải trả là rất khó có con nối dõi, cảnh giới đạo hạnh càng cao thâm càng như thế. Giờ muội đã mang thai hài tử của đệ ấy, đây chính là đại hỉ sự, lẽ nào Hắc Lang còn có thể không vui?

Vân Tiểu Tình sáng mắt lên, cặp mắt trong suốt giống như nổi lên một tầng gợn sóng, trong lấp lánh lại có một tia thâm tình. Một lúc lâu sau, nàng rốt cuộc gật gật đầu, trên mặt lại nở nụ cười, nói:

- Đại ca, huynh nói rất đúng.

Vân Kiếm cười, mang theo vẻ cưng chiều sờ đầu Tiểu Tình, nói:

- Ta nóng lòng đợi đại chất tử(*) ra đời rồi đây. Đúng rồi, quên nói cho muội, chuyện này cha cũng biết.

(*) Đại chất tử: cháu trai

- Hả!

Vân Tiểu Tình nhất thời hoảng hồn, mặt lập tức đỏ bừng, vừa thẹn vừa giận, hậm hực:

- Đại ca, sao huynh lại đi kể lung tung vậy chứ, lần này muội bị cha mắng chết rồi.

Vân Kiếm bật cười, nói:

- Sao cha lại mắng muội được, cha còn rất cao hứng vì chuyện này ấy chứ!

Vân Tiểu Tình mở to hai mắt nhìn, giống như không tin nói:

- Thật sao?

Vân Kiếm nói:

- Đó là tự nhiên, bằng không muội cho rằng vì sao Hắc Lang có thể đi vào cấm địa Hoang Cốc, thậm chí còn có thể gia nhập nghi thức thần trận Hàng Thần Chú? Cho dù đệ ấy có bí pháp ngưng tụ Huyết Phách Tinh, nhưng thời điểm tối trọng yếu này không tham gia mới phải.

Vân Tiểu Tình nhẹ giọng nói:

- Ý huynh là cha muốn...

Vân Kiếm vừa cười vừa nói:

- Tất nhiên là vì cha biết sắp có cháu ngoại nên xem Hắc Lang là người một nhà chứ sao. Đạo pháp hai người chúng ta tu luyện tương xung với Hàng Thần Chú, không thể tới gần sơn cốc, nhưng Hắc Lang lại có huyết mạch Huyết Phách Nhiên Tinh vừa vặn tương hợp, như vậy không dìu dắt nữ tế tương lai thì còn dìu dắt ai?

Trên mặt Vân Tiểu Tình lộ ra vẻ vui mừng, liên tiếp gật đầu, ánh mắt nhìn phía sơn cốc tối om kia, hai tay nhẹ nhàng hợp thành hình chữ thập ở ngực, thấp giọng cầu nguyện:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!