Chương 9: (Vô Đề)

Canh ba 6 giờ tối.

Lúc này, trước khi thượng giáo vào phòng quan sát phát hiện có omega chạy trốn 15 phút

Xe đưa đón nhân viên căn cứ đưa TTV đến trước của nhà giáo sư Carro, để tránh hoài nghi, TTV xuống xe. Bên trong ngoại thành rất rộng, diện tích đại khái lớn gấp 5 lần nội thành, chủ yếu là nhà của nhân viên công tác., chia thành khu vực sản xuất và khu vực cư trú. Omega trong nội thành đều không được vào. Khu cư trú điều kiện vô cùng tốt, đều là biệt thự đơn hoặc tiểu viện.

Mona, con gái giáo sư Carrow vừa dùng xong cơm chiều, đang xem một bộ phim thần tượng mới ra. Nội dung phim kể về câu chuyện một omega tiêm vào thuốc ức chế tin tức tố, giả trang thành beta lẫn vào quân doanh, cuối cùng cùng với đại tướng quân viết nên một câu chuyện tình lâm li bi đát. Không kể đến trình độ khoa học kỹ thuật hiện nay tại đế quốc, cũng chưa thể sản xuất ra loại thuốc ức chế tin tức tố này, mà cho dù có sản xuất ra được, chỉ dựa vào thân thể mảnh mai của omega, còn có tình trạng yếu ớt khi động dục, làm sao có thể chịu đựng sinh hoạt gian khổ trong quân đội, càng không nói tới chuyện có thể cùng alpha cường đại chiến đấu giết địch! Nội dung phim quả thực rất phi thực tế, có vẻ chỉ để cho nhóm omega suốt ngày ru rú trong nhà đến nhàm chán tự sướng một chút thôi. Mona bĩu môi, thu dọn bàn ăn, dắt chó con nhà mình đi dạo, vừa lúc nhìn qua hàng rào thấy xe đưa đón nhân viên.

"Ba ba, ba về rồi, không phải nói với mẹ là đi đánh bài sao?" Mona nhìn thấy phụ thân xuống xe, nhanh chóng chạy ra đón. Trước cổng lớn chỉ có một ngọn đèn đường, ánh sáng mờ ảo, Giáo sư Carrow đội chiếc mũ thường ngày, kéo xuống thật thấp, cổ áo măng tô dựng lên cao, che gần hết khuôn mặt. Lúc Mona mở của cũng không nhận ra điều gì không phù hợp, xe đưa đón liền chạy đi, Giáo sư Carrow vào cửa, đúng lúc này, chó con lại hướng về giáo sư Carrow sủa.

"Tiểu Ni, người làm sao vậy hả.", Mona giật mình nhìn biểu tình khác lạ của chó con nhà mình, ngay sau đó, nàng cũng cảm nhận được chỗ không đúng, bởi vì trong không khí bỗng nhiên xuất hiện một tia tin tức tố omega xa lạ.

"Ngươi.." Mona nheo mắt lại nhìn cái người mà nàng vẫn cho rằng chính là phụ thân của mình, vừa tính nói chuyện, bỗng nhiên bị bịt miệng, lôi đến một góc vườn tối tăm, bị hung hăng đẩy dựa vào vách tường.

Tiểu Ni vẫn còn lớn tiếng sủa, còn muốn nhảy lên cắn ống quần người kia, người kia lấy một cục đá bắn vào trên mình Tiểu Ni, nó liền lăn ra mặt đất bất tỉnh.

Tiểu Ni!

Mona muốn hét thật to, lại bị người này bịt miệng kêu không được.

"Nếu không muốn chết, đừng làm ồn." một thanh âm không cảm xúc vang lên bên tai.

Người kia dễ dàng khống chế nàng chặt chẽ, không nhúc nhích được, Mona thật sự sợ hãi.

Đó là omega sao? Nhưng mà... vì sao một omega lại có khí lực mạnh mẽ như vậy! Điều này không có khả năng!

"Trả lời câu hỏi của ta, làm loạn liền giết, hiểu không?"

Mona hoảng sợ trừng lớn ánh mắt, ngẩng đầu, đối diện một đôi mắt đen cực kì đẹp, long mi vừa dài vừa dày rủ xuống, che khuât mọi cảm xúc trong ánh mắt kia. Cổ áo măng tô che khuất nửa khuôn mặt hắn, chỉ lộ ra chiếc mũi anh tuấn. Người này là omega, tin tức tố tản ra trên người tố cáo thân phận hắn, nhưng, đối với Mona mà nói, ánh mắt của người này lúc này, thật giống ánh mắt những vị tướng quân tài giỏi trên ti vi, lãnh huyết, vô tình, đạm mạc.. Không! Hắn còn đáng sợ hơn!

Trong ánh mắt người này, căn bản không có một chút biểu cảm nào cả.

Thấy Mona không trả lời, ánh mắt hắn trầm xuống, dưới tay dùng sức, nắm chặt đến xương cốt cũng đau, giống như sắp bị bóp nát.

"Hiểu không?" Hắn lần nữa hỏi lại.

Mona kinh hoàng lấy lại tinh thần, gần như hít thở không thông mà gật gật đầu.

Bàn tay che miệng nàng cuối cùng cũng buông ra, Mona há miệng thở dốc, không ngờ bàn tay kia từ từ đi xuống, bóp cần cổ trắng mịn, chế trụ.

"Chốt bảo an gần nhất nằm ở đâu?"

"Đi... đi nửa giờ về hướng đông, chính là lầu bảo an khu nam."

Mona cảm thấy bàn tay trên cổ mình, lạnh lẽo mà mạnh mẽ, như một cái kìm sắt, tựa hồ lúc nào cũng có thể khép lại, nhắm mắt cắt đứt yết hầu của nàng.

"Nói dối." Hắn kề sát vào, mang theo khí tức nguy hiểm, ánh mắt thẳng tắp, chằm chằm nhìn nàng, sau đó tay từng chút nắm chặt.

"Không! Ta không có nói dối! Là thật, là sự thật!". Mona sợ đến phát khóc, thút thít đáp, nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, nàng cảm thấy mình sắp chết.

"Từ đây đến ngoại tường thành, còn xa không?"

"Từ lầu bảo an khu nam đi bộ hơn hai mươi phút thì tới cổng đông nam, ta đều nói thật, ngươi không nên,,a,a,a,a,a,a!" Mona bị dọa sợ thật sự, gắt gao nhắm mắt lại, không đổi khí mà đem mọi chuyện mình biết nói hết.

Trên gương mặt có cái gì phất qua, Mona mở mắt, nhìn thấy người nọ nhẹ nhàng lau đi nước mắt của nàng, sau đó buông lỏng tay, ánh mắt nhìn nàng mang vài phần trêu chọc.

"Ngươi, ngươi đã làm gì cha ta?". Mona trừng lớn mắt, thấy người nọ đem mũ áo của cha mình cởi quăng xuống đất, lấy hết can đảm lớn tiếng hỏi.

"Đừng lo, hắn không sao." Người nọ nói xong câu đó, nhìn về phía cửa lớn, chậm rãi lùi ra sau hai bước, sau đó đột nhiên đứng dậy nhảy. Trước mặt là hai cái hàng rào kim loại, tay bắt lấy hàng rào mượn lực, lộn một cái liền qua khỏi cổng hàng rào cao bốn thước, sau khi tiếp đất liền chạy nhanh về phía đông, vài cái chớp mắt bóng dáng đã biến mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!