Máu đỏ sẫm từng giọt từng giọt chảy xuống từ chủy thủ, đọng thành vũng trên sàn, nam nhân cầm chủy thủ gương mặt dễ nhìn, tóc đen ánh lên ánh nắng, nhiễm một màu kim sắc nhẹ nhàng, chiếu vào trong ánh mắt tiểu cô nương, giống như một bức ảnh chụp.
Sỡ dĩ TTV phải bỏ đi lớp ngụy trang thành binh sĩ Shutan, là vì hiện tại trong khắp tòa nhà, mọi người đều đã biết bộ dáng binh sĩ Shutan, nến bị bắt gặp, không dễ thoát thân, hơn nữa thân quân trang kia thật hành động không quen. Thời gian ngắn ngủi như vậy không thể dịch dung thêm được, hắn đơn giản khôi phục diện mạo cũ của mình. Vốn là dự tính sau khi ám sát giáo sư Figg xong sẽ dựa theo đường ống thông hơi thoát thân, nhưng đột nhiên xuất hiện một tiểu cô nương, làm hắn thấy khó xử.
Cuối hàng lang truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, có người đến, tiểu cô nương đột nhiên bừng tỉnh, quên khóc, nước mắt còn đọng trên mặt, nghiêng ngã lảo đảo xoay người bỏ chạy. TTV muốn ngăn cũng không kịp, trong tay hắn có một chiếc châm sắt, chỉ cần hắn muốn, vào nháy mắt tiểu cô nương xoay người lại, có thể làm cho nàng vĩnh viễn an tĩnh, tranh thủ thêm một khắc thời gian thoát thân. Nhưng ngón tay hắn giật giật, cuối cùng vẫn để đứa nhóc chạy đi.
Kiếp trước TTV từ thuở nhỏ đã bị tổ chức mang đến hoang đảo, hắn ở trên đảo ngây ngốc bảy năm, từng tận mắt thấy vài người còn nhỏ hơn cả mình, thừa dịp người chưa chuẩn bị, đánh gãy yết hầu của họ, cùng từng gặp được tiểu nữ nhi, thừa dịp đồng bạn đi đến, lấy đao xuyên tim đối phương. Những chuyện này đã thấy rất nhiều, từ nhỏ hắn đã được dạy một tư tưởng: muốn sống, nhất định phải diệt trừ hết những kẻ có thể gây uy hiếp cho bản thân, không đồng bạn, không tín nhiệm, chỉ dựa vào chính mình.
Bởi vậy, khi hắn bước qua không biết bao nhiêu thi thể để rời khỏi đảo, sớm đã thành một thanh lợi khí có thể giết người. Trong mắt hắn, người trong thiên hạ đều có thể giết, mặc kệ nam nữ già trẻ ốm yếu tàn tật, chỉ cần muốn, liền có thể giết.
Cho nên kiếp trước, lúc người kia nói với hắn người nào có thể giết không thể giết, hắn hoàn toàn không để trong lòng, nhưng nói nhiều như thế, vẫn khó tránh khỏi có đôi lời thật sự ghi nhớ.
Người kia nói: trên đời này có ba loại người không thể giết, trẻ con không thể giết, người nổi danh không thể giết, người vô tội không thể giết.
Hắn hỏi: nếu giết thì sao?
Người kia nói: sẽ làm nhiều người tức giận.
Đời trước TTV chỉ xem lời này như gió bên tai, vẫn làm theo ý mình như cũ, cũng không phải hắn không hiểu, mà là vào lúc đó, trong tay hắn đã nghiệp chướng nặng nề, sớm đã không thể nào lui. Một thích khách, một công cụ sát nhân làm người e sợ thống hận, nếu như một ngày kia đột nhiên có nhân tính, có điều cố kị khi ra tay, sẽ không còn là một thích khách nữa. Số mạng của hắn, cũng liền kết thúc.
Cho nên giờ khắc này, TTV không ra tay. Cho dù biêt tiểu cô nương kia chạy thoát sẽ báo với người khác vị trí của hắn, làm giảm đi nhiều thời gian hắn có thể dùng để thoát thân, hắn vẫn không ra tay.
Khóa trái cửa phòng, TTV ngẩng đầu tìm được thông gió, lấy một cái ghế ném lên hơn 10 lần, nắp bên ngoài đầu thông gió bị đánh rớt, lộ ra đường ống bên trong, có thể miễn cưỡng chứa được một người. Tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng gần, bắt đầu có người phá cửa, TTV xé ống quần thành một sợi dây vải, vắt lên cửa ống thông gió, sau đó, tại vài giây trước khi cửa phòng bị phá mở, nhảy ra ngoài cửa sổ.
"Giáo sư Figg! Trời ơi giáo sư Figg chết rồi!" có người kinh hô.
"Nhanh! Người đi theo lối thông gió ra ngoài rồi! Mau báo với phòng quản lý hệ thống! Mở thông gió toàn tòa nhà đến tốc độ lớn nhất! Phải thổi được hắn ra!"
"Thân thủ người này rất lợi hại, ta nghĩ nên ném lựu đạn cay hoặc lựu đạn khói vào trước."
"Binh đoàn sứ mệnh đã bao vây toàn bộ tòa nhà, hắn muốn trốn cũng không được đâu, không cần thiết."
"Chuyện này đến cuối cùng là do ai làm, lá gan thật cmn không nhỏ."
Đang lúc mọi người bàn tán sôi nổi, đều nhìn chằm chằm lên đầu thông gió bị phá hư, một quan quân đột nhiên chú ý tới cửa sổ mở hé bên kia, trong lòng vừa động, tay nắm chắc súng, chậm rãi đi qua, đẩy mạnh cửa sổ ra, nhìn xuống, ở dưới trống rỗng, hơn nữa bên dưới có rất nhiều binh lính tuần tra, không khỏi bĩu môi, khinh bỉ bản thân sức tưởng tượng rất cao, đóng cửa sổ lui trở về.
Mười giây trước, TTV nhảy ra khỏi cửa sổ, hai tay bám lấy bệ cửa sổ nhỏ hẹp, giữ vững thân thể. Hắn vốn định cứ như vậy nương nhờ vào bệ cửa sổ mỗi tầng giảm xóc, cứ vậy nhảy từng tầng từ tầng 17 xuống dưới, nhưng cuối đầu nhìn thấy đám binh sĩ ở bãi đỗ xe, dưới tình huống cấp bách, đành phải bám theo bệ cửa số cao cách mặt đất hơn trăm met di chuyển đến bên cạnh. Lúc vị quan quân kia mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, TTV vừa nhảy vào cửa sổ bên cạnh, chỉ cần chậm 1,2 giây, sẽ bị phát hiện.
Nhảy vào phòng, đóng cửa sổ lại, TTV rơi xuống đất không tiếng động, không khỏi thầm cảm thấy may mắn cửa sổ kia không bị khóa bên trong, nếu không thực sự rất phiền toái. Hắn cảnh giác đánh giá, nếu không lầm thì gian phòng này là sát bên cạnh phòng của giáo sư Figg, chính là nơi bị khóa sau cửa kính đen.
Có lẽ vì sợ ánh sáng chiếu vào, phòng này đều sử dụng kính mờ tối màu, ánh sáng cũng thật hôn ám, nhìn qua vừa giống phòng theo dõi cấp cứu, vừa có chút giống phòng thí nghiệm hóa học. Các loại máy móc chữa bệnh đều có đủ, cũng không biết là thiết bị nào đang vận hành, ngẫu nhiên phát ra âm thanh tíc tíc. Đủ loại ống nghiệm nối liền đựng các dịch thể màu sắc khác nhau, dịch chuyển theo hệ thống, thỉnh thoảng thoát ra một đám khí, làm cho căn phòng vốn nặng nề áp lực tăng thêm vài phần quỷ dị.
TTV nhìn thấy bên cạnh đám dụng cụ có một bình phong, liền lặng lẽ tới gần, nhìn xuyên qua khe hở bình phòng, thấy giường bệnh bên trong có một người nằm, hôn mê bất tỉnh, trên người mang đầy các loại ống, mặt đeo mặt nạ dưỡng khí, kinh ngạc hơn nữa là, người này TTV đã từng gặp.
Lúc này, bỗng nhiên có tiếng bước chân ngoài cửa phòng, TTV lắc mình trốn vào sau bình phong, phát hiện trong phòng còn có một thông phòng, tiếng bước chân này là từ thông phòng truyền đến. Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cửa thông phòng mở ra, một nam nhân trẻ tuổi mặc áo blu trắng bước vào, đeo kính, mũi cao môi mỏng, rất anh tuấn, lại mang đến một loại cảm giác xa cách.
Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng la hét ầm ĩ, người trẻ tuổi mở cửa phòng đi ra ngoài.
"Tiến sĩ Laurent, giáo sư Figg bị ám sát, hung thủ vẫn còn trong viện, xin mở cửa để bọn ta vào kiểm tra."
"Giáo sư Figg?" Laurent hơi ngập ngừng, tựa hồ cố gắng tiếp thu tin tức này, nhưng cũng không giống đại đa số mọi người sẽ giật mình sợ hãi, ngữ điệu hắn vẫn lạnh nhạt như cũ: "A, nhưng chỗ này của ta không có ai."
"Làm phiền ngươi để chúng ta vào kiểm tra một chút."
"Rất xin lỗi, nơi này là phòng thí nghiệm bí mật của bệnh viện, có liên quan đến bí mật quân sự cấp cao, không có lệnh, ta không thể cho bất cứ ai vào."
"Tiến sĩ Laurent!"
"Rất xin lỗi, nếu muốn điều tra, xin mang chỉ thị của viện trưởng đại nhân đến."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!