Chương 47: (Vô Đề)

TTV biểu tình cứng ngắt nhìn omega kia bá cổ mình, ném qua mị nhãn, khoan khoái như một con chim khách.

"Tiểu Lam Điểu, ngươi lại ngứa mông hay sao? Vội vã tìm người đâm như vậy?" Bên cạnh đã có người không thành thật sờ lên người hắn.

Hồng bài tên Tiểu Lam Điểu không chút lưu tình, đánh bàn tay kia ra, người nọ bị đau, trừng mắt lên muốn giận, hồng bài chuyển mắt, phong tình vạn chủng câu môi nhìn, như châm dầu vào lửa, nháy mắt cháy tẫn chỉ còn lại khói bay.

"Ngươi thật chán ghét." Tiểu Lam Điểu dời trọng tâm ra sau, nhẹ nhàng đụng người nọ một chút. Người nọ ánh mắt nhìn thẳng, cái này ngay cả khói cũng không còn, chỉ còn lại một đầm xuân thủy, tại chỗ nhộn nhạo.

Tiểu Lam Điểu dính lên người TTV, vừa cười khanh khách vừa lôi hắn đi ra ngoài, tay vừa vuốt qua da mặt những kẻ dán lên tán tỉnh, vui thì cười, giận thì mắng, lúc thì "Quân gia" "Đại nhân", thướt tha một đường nhẹ nhàng mang TTV lên một gian phòng trên lầu quán bar, sau đó phanh một tiếng, sập cửa vào mặt một đám bộ dạng như chó thấy thịt.

TTV để mặc bản thân bị kéo đi, không chống cự, đến khi hai người vào phòng đóng cửa lại, mới đẩy người trong ngực mình ra, cảnh giác nhìn.

Phòng riêng của hồng bài đầu bảng đế đô cũng không dễ vào, có thể để người này tôn sùng cũng là một loại địa vị, như vậy cũng không phải là nhân vật dễ chọc. Người bên ngoài tranh cãi một trận, thấy không kết quả nên cũng giải tán. Tiểu Lam Điểu không còn dán lên người TTV, châm thuốc hút một hơi, miễn cưỡng kẹp điếu thuốc giữa ngón giữa và ngón áp út, khoanh tay đánh giá TTV qua một màn khói.

Bộ dáng Tiểu Lam Điểu cũng không phải là mỹ nhân kinh thế, nhưng nhất cử nhất động đều tràn ngập phong tình, mỗi một bộ vị trên người đều như biết nói, đặc biệt sexy. Thấy TTV luôn lạnh lùng nhìn hắn, Tiểu Lam Điểu đột nhiên thổi phù một hơi vui vẻ: "Ai nha, ngươi khẩn trương cái gì. Ta hỏi ngươi, ngươi là omega đúng không?"

TTV nói:"Ngươi muốn làm gì?"

Tiểu Lam Điểu chậc lưỡi: "Uy ngươi còn hung dữ với ta, nếu không nhờ ta, vừa rồi ngươi đã bị đám người kia lột xuống một lớp da."

Phòng trên lầu quán bar chính là để làm loại chuyện này, bên trong chỉ có một cái giường, tình thú mười phần, Tiểu Lam Điểu dương dương tự đắc ngồi lên trên giường nhung đỏ, làn da trắng nõn càng thêm diễm lệ

"Ngươi đừng sợ, ta chỉ muốn giúp ngươi. Chờ ngươi nghỉ ngơi với ta một lúc, đi ra phỏng chừng sẽ không còn ai nói gì. Bất quá, ta chỉ có thể giúp ngươi tới đó, về sau ngươi tự cẩn thận một chút, trên người không có một chút hương vị tin tức tố nào cũng không ổn, phải biết đặt ít đồ có ý vị của alpha trên người chứ."

"Vì sao giúp ta?" TTV hỏi.

Tiểu Lam Điểu thổi một làn khói, "Đều là đồng loại, có thể giúp một lần thì giúp một lần đi. Chỉ cần có thể sống tốt ai cũng sẽ không chọn con đường này, ta hiểu. Trước đây cũng từng gặp vài người như vậy, bất quá ngươi cũng đừng trách ta nói mấy câu khó nghe, bọn họ cuối cùng đều bị bắt về, kết quả thế nào ta không nói ngươi cũng biết. Trước ta cũng không tin omega trốn đi thì có thể có kết quá tốt đẹp gì, nhưng không phải xuất hiện một kẻ rất trâu sao, chính là từ tinh cầu Mai Tả tới, ngươi cũng biết rồi đi? Nhìn người ta a, tới giờ cũng không bị bắt lại, chậc chậc, này nghĩa là ta cũng có hy vọng, ngươi nói đúng không? Haiz, ngươi đứng làm gì a, ngồi đi, có thể nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi nhiều một chút, cũng giữ thể lực tiếp tục trốn."

TTV vẫn đứng yên bất động, Tiểu Lam Điểu tự kéo hắn đến bên giường.

TTV lúc này cũng không kiếm được cách thoát thân nào tốt hơn, tạm thời ngồi xuống. Tiểu Lam Điểu hút hết một điếu thuốc, ném đầu lọc, vươn vai, duỗi thân, thư giãn ngã ra giường, rên rỉ cảm thán: "Ai nha thật tốt, không phải hầu hạ bọn alpha ngu ngốc, thật tốt! Nói với ngươi, ta thật sự rất sùng bái omega kia, lần trước hắn bị đám quân nhân binh đoàn sứ mệnh ngu ngốc vây bắt, ta còn chạy ra đường xem đó, thật cmn đã nghiền."

Trở người nằm sấp trên giường, chớp đôi mị nhãn nhìn TTV, đột nhiên nói: "Này, ngươi sẽ không phải omega kia chứ?"

TTV chậm rãi chuyển mắt nhìn về Tiểu Lam Điểu, bốn mắt nhìn nhau. Tiểu Lam Điểu cười hắc hắc, lại xoay người nằm ngửa, nói với trần nhà: "Sao có thể chứ, vị kia mỗi lần xuất hiện đều là oanh động toàn thành, người ta đại khái là khinh thường chuyện lén lút, mỗi lần đều là minh trương đảm mục đùa giỡn đám alpha kia."

Tiểu Lam Điểu nói một mình, tTV không đáp lời, cư nhiên cũng không tẻ nhạt, hắn lại nhanh chóng dời lực chú ý lên TTV, cao thấp đánh giá TTV một phen: "Ai, ngươi hẳn là huyêt thống thật tốt đi."

TTV nhướn mày, rốt cuộc có một tia đáp lại. Độ thuần huyết cũng có thể nhìn từ ngoại hình?

"Bộ dạng như ngươi, trên người còn có cách ly trang quý giá như vậy, nhất định là vào nhà quý tộc, vậy chỉ có thể là độ thuần huyết cao" Tiểu Lam Điểu hất cằm hỏi: "Vì sao trốn đí? Có phải không được sủng ái hay không? Ta nói với ngươi, có sủng hay không được sủng loại chuyện này không hoàn toàn do bộ dáng thế nào, mà là kỹ thuật..."

Kế tiếp Tiểu Lam Điểu bắt đầu mi phi sắc vũ truyền thụ các loại 18+ cho TTV, TTV mím môi ngồi nghe.

Cứ như vậy suốt hai tiếng, Tiểu Lam Điểu thấy thời gian không sai biệt, bảo TTV có thể đi. TTV vừa muốn mở cửa lại bị giữ chặt.

"Chờ một chút." Tiểu Lam Điểu nói xong liền lấy trong túi ra một hộp thuốc, lấy hai viên nuốt xuống.

TTV thấy hộp thuốc, nhíu mày hỏi: "Thuốc làm omega động dục?"

"Đúng vậy, không làm cho giống, nếu ta nói ngươi là alpha cũng không có ai tin." Tác dụng của thuốc đến thật nhanh, trên mặt Tiểu Lam Điểu đã đỏ ửng, hắn vỗ vai TTV cười nói: "Không sao, cái này có khi một ngày dùng mấy lần, đã sớm không còn phản ứng, chỉ là lừa gạt alpha thôi."

Đợi 10 phú sau, khi trong phòng tràn ngập hương vị tin tức tố omega, Tiểu Lam Điểu cởi áo, làm rối tóc, nhìn nhìn, lại cởi bỏ hai nút áo của TTV, kéo áo sơ mi ra khỏi quần, lúc này mới mở cửa cho TTV ra ngoài.

"Frey thiếu gia, lần sau nếu đến đế đô cũng đừng quên người ta nha." Tiểu Lam Điểu giống như không xương cốt tựa vào cửa, phong lưu đa tình nhìn TTV, lưu luyến không rời. TTV quay đầu lại, Tiểu Lam Điểu thừa dịp không ai chú ý làm một cái mặt quỷ với TTV.

"Tiểu Lam Điểu, mông được làm thoải mái rồi sao? Nếu chưa no, dể ta đút ngươi a." Dưới lầu có người thấy cửa phòng mở, lại bắt đầu ồn ào.

"Cút!" Thấy TTV đã ra khỏi quán bar, Tiểu Lam Điểu mới yên lòng, chửi người kia một câu, đóng sầm cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!