Chương 45: (Vô Đề)

Ánh mắt của người khác, ta vì sao phải để ý? TTV nhớ rõ trước kia từng hỏi người nọ

Người nọ chỉ nói tám chữ: nhân tâm sở hướng, nhân ngôn đáng sợ.

TTV lúc ấy chỉ nghe như vậy, không để trong lòng,

Một lần say rượu mơ hồ nghe người nọ nói bên tai: "Tu Vân, ngươi thật giống lợi khí, tuyệt thế thần binh." TTV nói "A? vậy ngươi là cái gì?" người nọ cười cười, "Ta là người cầm binh khí."

Lợi khí lợi khí, lợi khí bất lợi, bị người vứt bỏ. TTV cười lạnh, người kia so sánh hắn với vũ khí, kỳ thật đã sớm vì hắn chỉ ra kết cục. Chỉ tiếc năm đó chính mình kiến thức nông cạn, không hiểu thâm ý của hoàng tử.

Trang nhất nhật báo đế quốc, ảnh chụp thất hoàng tử cô hồ chiếm trọn trang báo. TTV nhìn gương mặt giống hệt người trong kiếp trước kia, bất tri bất giác mím môi, mắt càng u ám.

Thất hoàng tử làm đấu sĩ, sau vài ngày đã không còn là tin mới, hiện giờ thu hút sự quan tâm của mọi người chính là trong trận thăng cấp của khu võ sĩ trung tầng, thất hoàng tử cho rằng đối thủ vì thân phận của y mà thoái nhượng cho nên thỉnh cầu đấu trường được đấu lại. Đấu trường lại trả lời trận đấu trước tính hòa, cả hai đồng thời thăng cấp vào khu đấu sĩ cấp cao.

Giữa yên tính, một âm thanh cao vút đánh vỡ suy nghĩ, TTV lấy lại tinh thần, ra khỏi phòng ngủ, thấy Brandy mồ hôi đầm đìa rên rỉ vặn vẹp trên sofa. Omega trong trạng thái động dục vô cùng mê người, tin tức tố nồng đậm có thể gợi lên dục vọng bất cứ một alpha nào, một bên khát vọng bị hung hăn xâm chiếm, một bên không chút do dự hạ xuống dấu vết chính mình lên thân thể mang đến vui thích kia. Một đêm giao hoan, đối với một bên là hẹn ước đã sớm mất đi hiệu lực pháp luật, mà bên kia, lại là dung nhập cốt nhục, thần phục không thể nghịch.

Brandy đã dùng thuốc được đúng một tháng, hôm nay là ngày cuối cùng, dược hiệu không được giải quyết càng ngày càng thêm thống khổ, lúc này rốt cuộc bộc phát ra đến. Hắn nằm trên ghế sofa khó nhịn mà cọ xát thân thể của chính mình, móng tay không nặng không nhẹn xoa lên cơ thể, nhìn qua thống khổ bất kham. Brandy nhìn TTV, muốn nói, há miệng thở dốc, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ nhẹ nhàng

TTV chợt nhớ tới khi Phạm Tư Đức nhắc tới Brandy đã dùng từ: đồng bạn.

Đồng bạn? Người trên đời này, trừ bản thân, còn có ai có thể tin? Cũng chỉ lợi dụng lẫn nhau mới có thể làm người an tâm.

"Đứng lên, cầm kiếm của ngươi." TTV không chút biểu hiện đồng tình quan tâm, đem thanh kiếm bị ném bên cạnh xô pha đá tới Brandy.

Brandy mở lớn đôi mắt phiến hồng, ánh mắt tràn ngập sương mù nhìn TTV, nhưng sau một giây, hắn giãy dụa lăn xuống, Môi đã bị cắn rách, quỳ rạp trên mắt đứng muốn đứng dậy, nhưng thử mấy lần cũng không thành công, gian nan bò tới phía trước muốn ôm chân TTV, bị TTV một cước đá văng.

"Tự dựa vào sức mình đứng lên. Hôm nay là ngày ước định kiểm nghiệm của chúng ta, ta muốn xem ngươi múa kiếm."

Brandy run rẩy cả người, hai chân nhũn ra, căn bản không thể dùng sức, khẽ cắn môi, nhịn không được muốn nắm chân TTV, lại bị đá ra.

"Ngươi nói hận alpha thấu xương, trong mắt của ta cũng chỉ thế này không hơn." Thanh âm TTV không cao, đạm mạc ngồi vào ghế dựa, rủ mắt, trên cao nhìn brandy. "Nếu đứng trước mặt ngươi là Alpha, có phải ngươi cũng sẽ như vậy hay không, khom lưng quỳ gối hầu hạ bên dưới?"

Brandy giống như bị những lời này kích thích, tay run rẩy cầm kiếm, dùng hết khí lực toàn thân hét lớn, lấy kiếm chống sàn, từ từ đứng lên. Chém ra một đường kiếm, chân mềm nhũn, lại nửa quỳ trên mặt đất. Thở hổn hết hai lần, lại cố gắng đứng thẳng, tiếp tục động tác.

Một bộ kiếm thuật cơ bản, gập gập ghềnh ghềnh, nếu dựa theo tiêu chuẩn của TTV, tuyệt đối không phù hợp. TTV kỳ thật rất muốn để Brandy từ đâu đến liền quay về chỗ cũ, hắn không phải người kiên nhẫn gì, nhưng vẫn chịu đựng tiếp tục nhìn, vô luận Brandy ngã xuống bao nhiêu lần, hắn đều không bắt dừng lại. Nồng đậm tin tức tố omega động dục tràn ngập căn phòng, khí vị quen thuộc kia, làm TTV trộm nhớ tới tình cảnh bản thân ở căn cứ Mai Tả.

Loại khổ sở này, hắn hiểu.

"Đủ" TTV cuối cùng cũng nói.

Brandy buông kiếm ngồi xuống sàn nhà, tựa hồ cũng biết biểu hiện của mình rất kém cỏi, lúc trước hai người ước định, nếu hắn không thể xuất ra được bộ kiếm pháp đầy đủ, TTV sẽ không giữ hắn lại. Nghĩ tới đây, hắn tuyệt vọng nhắm mắt, nước mắt không khống chế được chảy xuống. Chẳng lẽ nhất định phải trở lại vũng bùn kia sao? Chẳng lẽ bản thân mình chỉ xứng đáng làm đồ chơi của người khác?

"Kỹ xảo chưa nắm vững, về sau phải luyện tập nhiều hơn."

TTV bỏ lại một câu nói như vậy, liền đứng dậy rời đi, để lại Brandy sững sờ ngồi dưới đất.

Vậy là... đủ tư cách? Hắn có thể ở lại?

TTV sau khi rời phòng ở tầng 101, đi vào thang máy.

Bởi vì trận đấu kia được đấu trường phán hòa, hắn hiện giờ đã tiến vào khu đấu sĩ cấp cao, có thể sử dụng phòng huấn luyện súng và phòng huấn luyện cơ giáp. Trong đó phòng huấn luyện cơ giáp phải ở trên tầng 120 mới có tư cách sử dụng, TTV hiện giờ chỉ có thể đi đến phòng huấn luyện súng. Lúc này đã là đêm khuya, phòng huấn luyện vắn nhất, TTV không thích nhiều người, cho nên đến lúc này.

Dùng thẻ đấu sĩ quét vào cửa, đây là lần thứ hai TTV tới chỗ này, sau khi vào cửa, bên trong có chia thành hai tầng, toàn bộ chia thành các gian huấn luyện kín như tổ ong, rất đồ sộ.

TTV chọn một gian không có ai, cửa thủy tinh sau lưng tự động đóng lại, hắn đeo kính mắt có sẵn trên bàn điểu khiển, phía trước lập tức xuất hiện súng mô phỏng, khoảng cách tới điểm ngăm có thể điều chỉnh theo nhu cầu.

Hệ thống thông minh hỏi TTV muốn chọn loại súng nào, hắn lướt qua tất cả các loại súng, hiện tại cần phải tập độ chính xác, vì thế TTV chọn súng laser cơ bản, bắt đầu tập luyện. Kỳ thật chuyện này với hắn không khó, đời trước từng cưỡi ngựa bắn tên, cũng có thể cách 1km lấy đầu người, hiện giờ chuyện này với hắn mà nói, chì là tập cho thêm thuần thục.

Từng phát bắn ra, trên tay TTV đeo sẵn tai nghe, đem trên mặt kính mắt điện tử màu trà, trước mắt không ngừng hiện ra con số

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!