Hai ngày sau, TTV cuối cùng nhận được thông báo phòng đặt cách ly trang. Dã Quỷ chỉ là một đấu sĩ trung cấp, không khả năng hưởng thụ dịch vụ giao hàng tận nơi, cho nên chỉ có thể tự mình đi.
Khi TTV vào phòng đặt hàng, hai nhân viên tiếp tân đang châu đầu nhỏ giọng bàn luận tin tức mới nhất.
"Này, ngươi nghe nói gì chưa, đấu sĩ L mất tích thần bí, có lời đồn nói y hai ngày trước ra ngoài ăn cơm bị người ám toán."
"Trời ạ, sao có thể chứ! Ai mà hèn hạ như vậy, thế nhưng hãm hại L?"
"Chuyện này, ta nói với ngươi, ngươi đừng nói với ai nha!" một nhân viên nhỏ giọng thần bí, "Ta nghe bảo vệ cửa lớn đêm hôm đó nói, L đi ra cùng Dã Quỷ, cuối cùng L không quay về, Dã Quỷ về..."
"Cho nên ngươi là nói..."
"Khụ khụ!" nhân viên kia đột nhiên nhìn thấy TTV đứng trước quầy, nhanh chóng ho khan một chút, "Xin chào, Dã Quỷ đại nhân, xin hỏi là tới lấy cách ly trang sao?"
TTV thản nhiên nhìn các nàng một cái, gật đầu.
Làm thủ tục nhận hàng, thanh toán hết nợ, hai nhân viên tiếp tân ngay cả thở mạnh cũng không dám, đến khi vị đấu sĩ kia mặt không đổi sắc mà bước ra, mới dám thở ra một hơi.
"Má ơi, làm ta sợ muốn chết, vừa rồi không phải hắn nghe hết rồi chứ?" Nhân viên tiếp tân tuổi nhỏ vỗ ngực liên tiếp mà nói.
"Nghe thấy thì sao? Loại chuyện này trong đấu trường rất nhiều, chưa nghe nói một câu lét lút lưu hành trong Solomon sao? Chuyện có thể giải quyết dưới đài tuyệt không để tới trên đài, người có thể xử lý hôm nay tuyệt không để đến ngày mai. Aiya aiya, ngươi là người mới có thể còn chưa quen, từ từ sẽ quen." Nhân viên cũ bày ra một bộ dáng lão tiền bối, phổ cập khoa học cho người mới đến.
Kỳ thật đúng như nhân viên tiếp tân nói, hai ngày nay ánh mắt mọi người ở khu trung cấp nhìn TTV có chút là lạ, tuy nói loại sự tình như âm thầm ra ám chiêu cũng không tính là hiếm thấy, nhưng cũng không hẳn là rõ ràng. Dù sao ai cũng không thể cam đoan kế tiếp có phải tới lượt mình hay không, cho nên đối với loại người như thế, mọi người vừa khinh bỉ lại vừa sợ hãi. Nhưng cho dù khinh bỉ thì sao? Không có chứng cứ, đấu trường sẽ mắt nhắm mắt mở, sẽ không nhúng tay.
TTV một đường từ phòng đặt cách ly trang trở về, đều có thể cảm nhận được vô số ánh mắt thăm dò, bất quá chuyện này hắn cũng đã quen. Nhưng khi hắn đến đại sảnh hình tròn nằm ở tầng trệt đấu trường, bỗng nhiên phát hiện một đạo ánh nhìn khác biệt, mãnh liệt ngẩng đầu, nhìn thấy Phạm Tư Đức đứng dựa lan can lầu 2.
Phạm Tư Đức mặc một thân y phục màu trắng mô phỏng quân trang, mái tóc nhạt màu gần như trắng xóa phản chiếu ánh đèn vàng từ chùm đèn thủy tinh trang trí đại sảnh, bắt được tia nhìn của TTV, hắn tràn ngập phong độ mà gật đầu, mỉm cười.
TTV yên lặng thu hồi ánh mắt, vừa vặn nhìn thấy cửa thang máy mở ra, theo đám người đi vào, cửa thang máy khép lại, một khắc kia, đôi mắt như không có đồng tử bỗng nhiên khiến hắn cảm thấy bất an mãnh liệt.
Trực giác của thích khách đều sắc bén, không ai có thể cảm nhận nguy hiểm nhạy như bọn họ.
Rốt cuộc có thể tiếp tục ở lại đấu trường Solomon nữa hay không?
Ngoại trừ nơi này, còn có chỗ tốt hơn sao?
Thang máy ngừng lúc TTV còn mãi suy tư, vừa vặn đúng vào tầng sảnh dùng để đăng tin tức về các trận đấu trong đấu trường, giữa sảnh có rất nhiều bảng điện tử ghi thông báo, đối diện thang máy là màn hình đếm ngược các trận quan trọng.
Hiện nay trận quan trọng nhất là trận thăng cấp của khu trung cấp thăng lên khu cao cấp, đại khái khoảng hơn 4 ngày nữa. Một khắc đóng mở thang máy, con số màu đỏ trên bảng đếm ngược từ 100 giảm xuống 99. Vài người mới vào không chú ý tới TTV trong thang máy, nhìn đến con số đếm ngược từ 3 số giảm còn 2 số, không khỏi cảm thán.
"Chậc chậc, cái kẻ L này thật đúng là xui xẻo, đấu trường cũng rất nhiều năm không có xuất hiện người nào dựa vào thực lực của mình đánh từ tầng chót đánh lên như vậy, sao lại vào trong tay Dã Quỷ rồi."
"Ai mà nghĩ ra, Dã Quỷ kia bình thường nhìn cũng rất thành thực a, thật không nhìn ra..."
"Phi, thành thật cái rắm! Đó là ngươi chưa giao thủ cùng hắn!"
"Ngươi nói xong, không phải ở trên đài bị đánh như chó, không chỗ trút cho nên mới thấy bất công thay L sao? Đấu sĩ bị âm thầm hãm hại trước kia cũng có rất nhiều, sao không thấy ngươi chính nghĩa như hôm nay?"
"Ngươi thúi lắm!"
Hai người tuy rằng nói chuyện nhỏ tiếng, nhưng trong thang máy an tĩnh nhỏ hẹp vẫn làm cho mỗi người đều nghe được rõ ràng, những người biết TTV mà còn nhìn thấy hắn vào thang máy, lúc này cũng nhịn không được liếc nhìn đánh giá hắn.
Cửa thang máy lại mở ra, tầng này ra ít vào nhiều, người đứng trước vì nhường chỗ cho người vô sau, lui một bước, không cẩn thận dẫm phải chân người phía sau.
"Xin lỗi bạn hữu." Nam nhân cao to vừa mắng TTV nham hiểu tiểu nhân quay đầu lại, thuận miệng nói, biểu tình liền đông cứng, chậm rãi xoay đầu lên.
TTV nhìn hắn.
Nam nhân: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!