Chương 39: (Vô Đề)

Tinh cầu Solomon khí hậu lạnh vô cùng, cơ hồ quanh năm đóng băng, hơn nữa thời gian ban ngày vô cùng ngắn, tinh cầu cơ hồ bị cả đế quốc quên lãng thường chìm trong đêm tối, nhưng, ban đêm ở tinh cầu bị mọi người cho là căn nguyên của tội ác lại không yên lặng, trong ánh đèn sáng lạn ồn ào náo động, sòng bạc, kỹ viện, tửu lâu, đấu trường tiếng người ồn ào, biển người hoạt động... Nó sa đọa đến kinh diễm, cũng có thể dễ dàng làm cho người mạnh mẽ.

TTV đúng hẹn gặp mặt L trước cổng đấu trường. Hai người cũng không nhiều lời, chỉ nhìn nhau, cùng ra khỏi cổng.

Tối nay đặc biệt lạnh, cho dù là tại tinh cầu Solomon, cũng là ngày lạnh hiếm thấy, người đi đường, nếu không phải hơi thở mong manh thì hơi thở cũng nhanh chóng ngưng kết thành làn khói trắng trước mặt. Người qua lại không nhiều lắm, vì tránh rét, đại đa số đã vào các quán xá hai bên đường.

Đại khái là do lạnh, người đi đường cũ thói quen tụ thành đôi, tìm mấy quán ăn xung quanh, đều bị thông báo hết chỗ, không thể nhận thêm khách.

"A? Thật quá tình cờ, đêm nay mỗi gia điếm đều làm ăn thật tốt."

Khi đi đến nhà hàng thứ 6, vẫn bị nhân viên chặn trước cửa thông báo nhà hàng đã kín chố, xin lỗi không thể nhận khách, TTV nhíu mày, cười như không cười mà cảm thán một câu, sau đó dời ánh mắt về L đang đi bên cạnh.

"đúng là tình cờ, hôm nay là ngày đặc biệt sao?" L bất động thanh sắc hỏi.

"Không nghe nói." TTV cũng bất động thanh sắc mà trả lời.

"Có lẽ là gần đấu trường nên làm ăn được, chúng ta đi xa một chút xem sao?" L đề nghị, tuy rằng mặt nạ che gương mặt, nhưng có thể nhìn ra, hắn đang nghiêm túc nhìn TTV, tựa hồ mang theo mục đích nào đó mà đánh giá.

"Ta không có cách nào." TTV không nề hà trả lời.

Vì vậy hai người đi càng lúc càng xa, dần dần tách khỏi trung tâm sầm uất.

Đường càng lúc càng lạnh, trong không trung bỗng nhiên hạ tuyết, bông tuyết từ trời bay đầy xuống, dưới ánh đèn vàng, thỉnh thoảng lấp lánh, như ánh kim cương. Bông tuyết trong suốt rơi lên áo choàng, có bông tuyết đọng lại trên vai áo, chất thành một nắm tuyết trắng.

Đi qua mấy nhà hàng liên tiếp, bên này ngược lại chưa kín khách đã đóng cửa ngừng phục vụ.

"Xem ra bữa cơm này, chúng ta ăn không được rồi." Lezar cười nói, chỉ không biết vì sao, nụ cười kia lại có chút lạnh.

"Đúng vậy, nếu biết sớm, chúng ta không nên ra ngoài." TTV đáp, ánh mắt chớp động, tay vô ý đặt ở chuôi kiếm bên hông.

"Thời tiết rất lạnh, không bằng, chúng ta uống chút rượu làm ấm?" cách bọn họ không xa, có một máy bán hàng tự động, vì vậy Lezar đề nghị.

"Được, vừa vặn ta nhớ tới một chỗ." TTV phụ họa.

Lezar thản nhiên liếc nhìn TTV, đến cạnh máy bán hàng tự động mua hai bình rượu, quét thẻ của mình, sau một loạt âm thanh lộc cộc, bình thủy tinh đựng rượu lăn ra.

Khu phố này thực an tĩnh, chỉ có một ngọn đèn đường cô đơn đứng cách đó vài mét, trên mặt đường tuyết đã nhanh chóng phủ một lớp mỏng, bước đi có thể nghe âm thanh dát dát.

Lezar lấy hai chai rượu, ném một cho TTV.

TTV vẫn luôn nhìn y chăm chú, chuẩn xác bắt được chai rượu, cũng không mở ra uống, vẫn nhìn chăm chú y như cũ.

"Ân? Sao không uống?" Lezar đi tới, mở nắp chai uống một ngụm lớn, nhìn chai rượu trên tay TTV, tỏ ra không để ý tới ánh mắt đối phương vẫn luôn dính lên người mình.

TTV chờ Lezar đến gần, giương môi, nói: "Đơn giản."

"A? Cái gì đơn giản?" Lezar rủ mắt, mặt nạ bạc phản quang ánh sáng lạnh lẽo.

"Nguyên nhân không uống rượu đơn giản." TTV nói, "Ta nghĩ trong rượu... có độc!"

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, TTV cơ hồ vào một khắc nhìn thấy vài bóng người nấp ở đầu ngõ, đem bình rượu ném lên, rút bội kiếm, kiếm phong nhoáng lên, trực tiếp hướng tới cổ Lezar.

Mà Lezar cũng giống như đã chuẩn bị từ sớm, trực tiếp lấy bình rượu trên tay đỡ, một tiếng rầm, bình rượu vỡ, mảnh vụn thủy tinh bay khắp nơi, có vài miếng văng tới mắt TTV.

TTV không thể không lui ra sau tránh, đúng lúc này, lại một tiếng rầm, nghe xa xôi, nguyên lai là chai rượu vừa rồi TTV quăng lên, vừa vặn rơi bể trên đường.

"Hừ, lãng phí một chai rượu ngon." Lezar lạnh lùng nói, thừa dịp một khắc TTV lui sau né thủy tinh vỡ, rút đao trên thắt lưng ra.

Ngân đao sáng như tuyết giữa đầy trời tuyết rơi, tỏa ra hàn quang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!