Lúc lão béo rời khỏi phòng TTV, một nhân viên phụ trách quét dọn vệ sinh bị gọi vào văn phòng người phụ trách đấu trường.
"ngươi nói, ngươi cảm thấy trong phòng kia có hương vị tin tức tố omega?" Phạm Tư Đức ngồi sâu trong ghế dựa, không nhanh không chậm lặp lại lời nhân viên vệ sinh, đôi ngươi xám nhạt cơ hồ lẫn vào trong trắng lúc này nhìn thẳng vào lao công kia.
Lao công bị nhìn chăm chú đến mức không dám ngẩng đầu, kỳ thật trong đấu trường, rất nhiêu người đều vô cùng sợ hãi vị Cách Lâm tiên sinh này, nhất là cặp mắt kia, cho dù là ai thấy cũng đều có một cảm giác quỷ ám đáng sợ.
"Vâng, đúng vậy." Lao công cuối đầu ấp úng nói.
"Ngươi xác định lúc đó bên trong không có omega nào? Rất nhiều đấu sĩ Solomon sẽ mang người của Tinh Mộng điện về qua đêm, có thể lúc đó ngươi nhầm."
"Tuyệt đối không phải như vậy!" lao công thấy người phụ trách hoài nghi mình, vội ngẩng đầu biện giải, "Ta liên tục chú ý rất nhiều ngày, bên trong quả thật chỉ có một mình đấu sĩ kia."
"Cho nên, ngươi nói chuyện này với Tổng giám?" Phạm Tư Đức nói xong liền đứng lên, đi qua bàn làm việc dài, đến trước mặt lao công: "Mà không trực tiếp báo cho ta?"
"Không phải như thế!" Lao công thấy thân ảnh người phụ trách từng chút bao phủ lên, không hiểu tại sao, đáy lòng lại sinh ra một cảm giác rụng rời, "Lúc đó ta nói chuyện này với vài đồng nghiệp, tổng giám tình cờ đi qua, liền hỏi rõ tình huống."
Phạm Tư Đức nhẹ nhàng a một tiếng, "Thì ra là vậy!"
Sau đó hắn đưa tay sửa cổ áo cho lao công, lao công khẩn trương nhìn hắn.
"Ân? Rất sợ ta?" ánh mắt gần như không có đồng tử nhìn lao công.
"Không! Không!"
"Sao lại run!" Phạm Tư Đức vừa nói vừa chỉnh lý cổ áo cho lao công, "Đúng rồi, có muốn đổi công tác hay không? Lương lao công quá thấp."
"Đổi công tác sao? Đương đương nhiên muốn."
"Như vậy, có muốn làm đấu sĩ hay không?"
"Đấu sĩ? Ta sao?" lao công kinh ngạc trừng mắt.
"Đương nhiên." Phạm Tư Đức mỉm cười.
"Ta làm sao làm đấu sĩ được? Ta, ta cái gì cũng sẽ không..."
"Đương nhiên, với tình trạng hiện nay của ngươi đương nhiên là không thể". Nét cười bên miệng trở nên sâu sắc, tay sửa cổ áo bỗng nhiên chuyển sang cần cổ, nhẹ nhàng bóp, lao công liền đoạn khí, đến lúc chết, trên mặt vẫn còn biểu tình kinh ngạc mới nãy.
"Ai nha, ngại ngùng, dùng sức hơi nặng một chút." Phạm Tư Đức nhẹ giọng nói, sau đó buông tay, lao công mềm mại ngã ra mặt đất.
Trong góc tối văn phòng, vẫn đứng một nam nhân trẻ tuổi, từ đầu đến cuối không lên tiếng, im lặng nhìn lao công chết trong tay Phạm Tư Đức.
"Vệ, lại đây xử lý một chút."
Lúc này, nam nhân trẻ tuổi mới đi đến, mặt không đổi sắc nhìn Phạm Tư Đức. Màu mắt hắn cũng rất nhạt, bất quá vẫn dễ nhìn hơn Phạm Tư Đức, ít ra không quá dọa người, hắn dáng người thon dài, bộ dạng phi thường anh tuấn, nếu chỉ đơn giản nhìn ngoại hình, nhất định sẽ có người cho rằng hắn là một omega, nhưng hiện giờ trên người hắn mặc áo choàng cách lý, nhìn không ra thân phận.
"Xử lý thế nào?" người tên Vệ mở miệng hỏi Phạm Tư Đức, giọng nói cứng nhắc, hệt như người máy.
"Không phải mới vừa nói sao? Để hắn làm đấu sĩ!"
"A". Vệ lên tiếng, sau đó cúi người, chỉ bằng một bàn tay đã nhấc thi thể của lao công lên.
Vệ vừa định mang người đi, tựa hồ đột nhiên nhớ tới chuyện gì, quay đầu nói với Phạm Tư Đức, "Đúng rồi, người lúc trước phái đi điều tra đấu sĩ L đã về."
"A" Người kia lai lịch thế nào?" Phạm Tư Đức lấy khăn lau bàn tay vừa bóp chết lao công, không chút để ý hỏi.
"Không tra được."
"Cái gì? Không tra được?" nét cười bên miệng hơi đông lại một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!