Carl bỗng nhiên cảm thấy trên thân người đối diện tỏa ra khí phách lăng nhân, hàn khí bức người, gương mặt không cảm xúc, đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lùng, làm người khác cảm thấy ớn lạnh khó hiểu.
TTV đích thực động sát khí, trầm mặc nhìn sáu người đối diện, chờ bọn họ xếp hàng đi đến nhận cái chết, ngay lúc này, phía sau truyền tới một trận tiếng bước chân, giữa hẻm nhỏ an tĩnh, xa xa đã nghe thấy rõ ràng.
Sắc mặt TTV khẽ biến, lập tức bước nhanh qua một bên, dựa lưng vào tường, nheo mắt nhìn về hướng âm thanh. Đầu ngõ ngược sáng mà đến ba người, thực rõ ràng, đi về phía bọn họ.
Dựa vào trực giác, TTV cảm thấy ba người này không có ý tốt, mà khi Carl thấy người đến, vui vẻ gọi: "Cách Lâm tiên sinh!"
Lúc này ba người kia đã đến gần, TTV rốt cuộc nhìn rõ người cầm đầu, trên người hắn mặc áo choàng cách ly tin tức tố, không đoán được thân phận, bất quá, dựa vào ngoại hình cao lớn cùng cơ bắp rắn chắc trên cánh tay, có thể đoán ra người nọ là alpha, hơn nữa độ thuần huyết không thấp. Làn da người này phi thường trắng, cơ hồ trắng đến trong suốt, nổi bật dưới ánh sáng mờ ảo, có vẻ cực kì quỷ dị.
Còn có tóc của hắn, vậy nhưng cũng là màu trắng, người nhát gan nửa đêm mà nhìn thấy diện mạo này, phỏng chừng sợ không nhẹ.
TTV nắm thật chặt thanh kiếm trong tay, hắn cũng nhìn ra người này khó đối phó, so ra Carl chỉ là loại hàng thấp kém.
Đám Carl vừa thấy vị Cách Lâm tiên sinh này, lập tức đến trước mặt hắn, thái độ vừa rồi còn kiêu ngạo với TTV lập tức đổi thành cung kính nịnh nọt, thậm chí còn mang theo một tia sợ hãi.
Đối mặt sự ân cần lấy lòng của bọn họ, nam nhân đầu bạc không để ý đến, ánh mắt nhìn về phía TTV, sau đó đi đến.
Tựa hồ nhìn ra TTV đề phòng, nam nhân đầu bạc đi vài bước liền dừng lại, cười nói với TTV: "Vị bằng hữu này, ta cũng không có ác ý, chỉ là vừa mới trong quán rượu thấy được thân thủ của ngươi, cảm thấy ngươi rất có tiềm lực, muốn kết giao bằng hữu với ngươi. A đúng rồi, quên giới thiệu, ta là người phụ trách đấu trường Solomon."
Nam nhân tươi cười tao nhã, đối lập với khí chất xâm lược cường đại trên người hắn. TTV nâng mắt cẩn thận đánh giá người này, đợi thấy rõ diện mạo, cho dù là TTV, trong lòng cũng nhảy dựng.
Nhìn vào hai mắt người này, màu sắc đồng tử vô cùng nhạt, bởi vậy dước ánh sáng này, ánh mắt hắn dường như chỉ toàn tròng trắng, có vài phần làm người khác sợ hãi.
TTV không trả lời, Carl lại mở miệng trước, hắn híp mắt nhìn TTV, mang theo vài phần vui sướng khi người gặp họa, "Cách Lâm tiên sinh, chính là hắn, trong quán rượu làm phiền chúng ta, thân phận của hắn phi thường khả nghi, nhìn qua giống như là omega."
Nam nhân đầu bạc nhẹ nhàng "A" một tiếng, khó phân biệt là nghi vấn hay là cảm thán, một giây sau, liền lấy một khẩu súng từ trong ngực, trực tiếp bắn Carl.
Hết thảy diễn ra rất bất ngờ, Carl cho đến một khắc trước khi chết, biểu tình còn là tươi cười nịnh nọt, chỉ có trong mắt hiện lên khiếp sợ cùng không thể tin, đến cuối cùng đồng tử mất đi tiêu cự mở lớn, người xem mới chân chính hiểu được, hắn chết.
Năm người đi theo Carl thấy vậy đều sợ hãi, còn chưa kịp phản ứng, lại bị nam nhân đầu bạc bắn mấy phát, toàn bộ tiễn đến tây thiên.
Vừa rồi còn linh hoạt sống động, chỉ trong một nháy mắt, đã thành sáu cỗ thi thể nằm ngang trên đường.
Nam nhân tóc bạc mặt không đổi sắc, cất súng, một lần nữa nói với TTV, "Thập phần xin lỗi, hôm nay mấy tên này chọc các hạ không vui, bất quá hiện giờ vấn đề đã được giải quyết." Đôi môi mỏng không huyết sắc của nam nhân mấp máy, lộ ra tươi cười, "A, vừa rồi còn chưa giới thiệu xong, ta là người phụ trách đấu trường Solomon, Phạm Tư Đức – Cách Lâm, ngươi gọi ta Phạm Tư Đức là được.
Xao sơn chấn hổ, giết gà dọa khỉ.
Rốt cuộc người này muốn làm cái gì?
TTV nghĩ đến tốc độ rút súng của người này khi nãy, không thể không thừa nhận, vũ khí như vậy, thân thủ như vậy, cho dù là hắn cũng vô pháp ứng phó, người này nếu muốn lấy tánh mạng của mình, quả thực là dễ như trở bàn tay. TTV hiểu được, thế đạo hiện giờ không thể so với kiếp trước, hắn có thể một đường từ căn cứ Mai Tả trốn tới đây, may mắn cùng bản lĩnh lúc trước chiếm 3 phần, phần còn lại kia hoàn toàn là do sự khinh thường của những người khác đối với omega.
Nhưng hiện giờ đối mặt với người này, trong nhất thời hắn thật nghĩ không ra cách thoát thân.
Thấy TTV cũng không bị cảnh tượng vừa rồi dọa đến, thậm chí biểu tình cũng không có một tia chấn động, người tên Phạm Tư Đức hết sức hài lòng, không khỏi trêu chọc: " Vị bằng hữu này, ta thực sự đối với ngươi không có ác ý, với tình huống vừa rồi, nếu ta muốn mạng ngươi, ngươi cảm thấy chính mình bây giừ còn có thể đứng ở chỗ này được sao?"
TTV cong lên khóe môi "Ngươi cảm thấy ta sợ chết?"
Phạm Tư Đức vội nói: "A, đương nhiên là không"
TTV hừ lạnh: "Đừng nói lời vô nghĩa, nói thẳng đi."
Ý cười trên mặt Phạm Tư Đức càng sâu, "Kỳ thật, ta đây là đặc biệt đến mời ngài gia nhận đấu trường Solomon bọn ta. Hơn nữa theo ta thấy, tình huống hiện nay của các hạ, rất thích hợp gia nhập chúng ta."
"A? Gia nhập các ngươi? Sau đó cũng sẽ giống như bọn họ sao? Đơi ngươi được chim quên ná, được các quên nơm mà một súng bắn chết?"TTV hơi nhướn mi, "So với bỏ hết tôn nghiêm làm chó săn cho ngươi, không bằng chết thống khoái ngay bây giờ."
"A không không không, các hạ đã hiểu lầm." Phạm Tư Đức cười lấy lòng, nhìn lướt qua mấy cổ thi thể dưới đất, tỏ vẻ không quan tâm, "Ta mời các hạ đến đấu trường Solomon, đương nhiên là không giống những người này. Đấu trường Solomon luông dùng kính ý đối xử với đấu sĩ chân chính, đám hạ đắng cậy mạnh kiếm ắn tại đấu trường sao so với ngài được chứ? Ngài yên tâm, chỉ cần ngài tới đấu trường làm đấu sĩ của chúng ta, chúng ta cam đoan sẽ chuẩn bị chỗ ở thoải mái cho ngài, ngoại trừ tiền thưởng sau mỗi trận đấu, mỗi tháng sẽ trả lương, tin tức cá nhân của ngài sẽ hoàn toàn được giữ bí mật, hơn nữa quan trọng nhất là..."
Nói đến đây, Thẩm Tư Đức bước gần tới TTV thêm 2 bước, đồng tử nhạt màu cơ hồ hoàn toàn dung nhập vào tròng trắng, thẳng tắp nhìn TTV, "Ngài đến chỗ chúng ta, sẽ không ngừng mạnh lên."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!