Chương 21: (Vô Đề)

Yến hội trong đại sảnh hoàng cung Klappa, nơi tập hợp quyền quý, quân – chính – thương, lãnh đạo ba giới cơ hồ đều tham dự dạ yến hoàng gia.

Lezar mặc một bộ trang phục màu đen, đứng giữa một đám người mặc quân trang đế quốc xanh lục, có chút không phù hợp. Y là hoàng tử nhỏ nhất, lại bởi vì mẫu thân xuất thân bình dân, lại chết sớm, sau lung không có mẫu tộc lớn mạnh, vởi vậy thành người yếu thế nhất giữa các hoàng tử. Mặc dù truyền thông bên ngoài đánh giá y là người thừa kế quan trọng nhât của ngôi vị hoàng đế, nhưng tình huống thực tế thế nào, người trong giới quý tộc đều biết rõ ràng.

Lúc này, so với việc mấy vị hoàng tử alpha khác tả ủng hữu nhiêu, bên cạnh Lezar có vẻ phá lệ vắng vẻ. Ngoại trừ vài vị thiếu tướng trong binh đoàn Quang Vinh, rất ít có người tới bắt chuyện cùng y, cho nên y ngồi trước quầy bar tự rót, tự uống một mình, cuối đầu lắt ly rượu đỏ trong tay, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

"Thât đệ, vì sao ở trong này một mình uống rượu giải sầu?"

Nhị hoàng tử Manus từ xa nhìn Lezar ngồi một mình bên quầy bar, cười tủm tỉm đi tới, một đầu tóc màu đỏ rượu vô cùng chói mắt, tương xứng với một thân lễ phục màu xám bạc tinh xảo, khí tức toàn thân có thể dùng 2 từ để hình dung: tao nhã.

"Nhị ca." Lezar ngẩng đầu liếc nhìn Manus, nói người pha chế pha một li rượu.

"Uy, không thể tin được ngươi còn nhớ rõ khẩu vị ta thích, thật khó có được."

"Tại vì, khẩu vị của nhị ca độc đáo." Lezar thản nhiên cười nói.

Nhị hoàng tử Manus là vị hoàng tử duy nhất trong bảy vị hoàng tử không nhậm chức tại đế quốc quân đội, nhưng hắn cũng là vị hoàng tử nhận được chú ý cùng nịnh hót nhiều nhất trong buổi dạ yến này, nguyên nhân cực kì đơn giản, hắn rất giàu. Giàu đến một loại trình độ vượt qua phạm vi nhận biết của người thường. Không ai biết được vị nhị hoàng tử giảo hoạt như hồ li này cuối cùng có bao nhiêu gia sản.

Có người kể rằng, vị điện hạ Manus này đã từng tại khu vui chơi của đấu trường Solomon vung tiền như rác, tiền cược tại một trận đấu thậm chí còn vượt qua tổng số tiền đặt cược tại đấu trường trong suốt 10 năm. Hơn nữa, cuối cùng, hắn cư nhiên còn thắng, trong một đêm kiếm ra được số tiền này trở thành hắc bang lớn nhất đế quốc.

Từ năm 18 tuổi tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế ngôi vị hoàng đế đồng thời nhận khoảng hoàng kim bồi thường khổng lồ của hoàng gia, cho đến khi dùng số tiền này làm vốn tư bản ban đầu sáng lập nên thương nghiệp khổng lồ tại đế quốc, Manus điện hạ tích lũy một khối tài sản phú khả địch quốc chỉ mất 6 năm.

"Nghe nói ngươi đi lịch lãm một năm ở binh đoàn cơ sở, sao, cảm giác thế nào?" Đôi mắt hẹp dài của Manus luôn cho người khác cảm giác như đang cười, tốt tính lại hiền lành, bất quá, những người từng giao tiếp với hắn trên thương trường sẽ tuyệt đối không nghĩ như vậy.

"Rất có thu hoạch, đó là cảm giác từ việc cung cấp quân dụng cho binh đoàn Vinh Quang, kém xa hai binh đoàn kia, quân đóng giữ biên cương thậm chí cơ giáp đời mới cũng không nhìn thấy."

"Không có cách nào nha." Manus buông xuôi tay, làm một biểu tình bất đắc dĩ, "Binh đoàn Vinh Quang trước kia được xưng là Đế quốc chi nhận, là tinh nhuệ của tinh nhuệ, hao tổn nhất trong ba binh đoàn. Nhưng từ khi đế quốc thống nhất hơn hai trăm năm trước có 139 hành tinh, cũng không còn chiến tranh bên ngoài. Trong đế quốc cũng ngẫu nhiên phát sinh bạo động nhỏ, binh đoàn Sứ Mệnh con sư tử trụi long kia là có thể dẹp rồi, đâu còn cần binh đoàn Quang Vinh ra tay.

Cho nên hiện tại binh đoàn Quang Vinh mới thành yếu, nuôi không nổi, giải tán không được, chỉ có thể cắt giảm chi phí không ngừng."

"Đúng vậy. chuyện này cũng hết cách." Lezar rũ mắt uống một ngụm rượu, nói phụ họa.

Manus nhìn nhìn Lezar, khóe môi giương lên, lơ đãng nói. "Đúng rồi, thất đệ, bên căn cứ Mai Tả, nửa năm nửa là có omega thả ra đó."

Động tác Lezar ngập ngừng: "A? chuyện đó thì sao?"

Ánh mắt Manus đột nhiêu trở nên ái muội, giọng điệu trêu chọc: "Giả vờ hồ đồ cái gì? Ngươi hiện giờ cũng sắp 20, là lúc nên chọn một omega. Lão đại hồi bằng tuổi ngươi bây giờ đã làm to bụng ba omega rồi."

"A, nhị ca là muốn nói chuyện này." Lezar cười cười, đặt chén rượu xuống. "Chuyện này có gì lo lắng, dù sao huyến thống tốt sẽ được phân cho hoàng gia, ta chờ nhận là được."

"Oh oh, lão thất không phải nghiêm túc chứ? Nhị ca thật lòng với ngươi, chẳng lẽ ngươi cũng không nói thật cho nhị ca?"

"A? Nói thật chuyện gì?"

"Haiz, được rồi, mặc kệ trong lòng ngươi có hiểu hay không, nhị ca ở đây nhắc nhở ngươi một chút." Manus nói xong thu hồi vẻ tươi cười, ghé sát vào Lezar, thần thần bí bí thì thầm: "Nghe nói, omega trả ra lần này, có rất nhiều người xuất thân khác biệt, chính là có quan hệ họ hàng với vài vị lão gia trong lần đàm phán hòa bình này."

"Cho nên, ý nhị ca là..."

"Bao năm qua, omega được phân phối rất nhiều, nếu không tranh thủ từ sớm, vĩnh viễn đừng mong được phân tốt. Hiện giờ thật vất vả thu được binh đoàn Quang Vinh vào tay, ngươi không muốn thành tư lệnh sao? Lezar đáng yêu?"

Lezar nâng mắt nhìn Manus.

Manus nháy mắt với y mấy cái.

"Tiếp theo sẽ cử hành hội nghị về giới, đến lúc đó, có giải tán binh đoàn Quang Vinh hay không, tùy vào bản lĩnh của ngươi. A, phải rồi, còn nữa, hôm nay ngươi tại lễ duyệt binh có chút nổi bật, sợ là làm người khác không vui, cẩn thận chút."

Manus cuối cùng dùng một điệu cười mị mị tỏ ra tình yêu thương của huynh trưởng mà vỗ vai Lezar, sau đó cầm ly rượu rời đi rồi.

Lezar trầm mặc nhìn bóng dáng nhị hoàng tử lắc lư rời đi, thưởng thức ly rượu trong tay, ánh mắt dần mị mị xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!