Thẩm Tu Vân mở mắt ra, phát hiện mình đang ngồi giữa một đám người, xung quanh đều là những thiếu niên mười bốn mưới lăm tuổi,
Hoàn cảnh xa lạ, môi trường xa lạ, quần áo xa lạ.
TTV trầm xuống đôi mắt đen, an tĩnh quan sát thế giới xa lạ này.
Gặp biến không sợ, đây chính là tố chất cơ bản nhất của thích khách.
TTV không rõ vì sao mình lại tới thế giới này, hắn chỉ nhớ mình đã chết, hình ảnh từ đầu đến cuối, là một gương mặt quen thuộc. Y cầm đao trong tay, mũi đao đâm xuyên trái tim hắn.
TTV luôn cho rằng đường kiếm của hắn rất nhanh, lại không nghĩ rằng có người, đao còn nhanh hơn kiếm của hắn.
Người kia hay chạy đến tìm mình uống rượu.
Người kia sẽ trở thành tân đế, sau khi hắn thuê mình giết chết lão hoàng đế.
TTV yên lặng nghiêng đầu, nhìn đến một tấm chắn rộng trong suốt, bên ngoài tấm chắn là không gian mênh mông tối đen, lấp lánh những ngôi sao xa xa.
Điều này làm cho TTV có một loại ảo giác, giống như mình đang bay giữa bầu trời đêm. Bầu trời đêm mà hắn đã nhìn ngắm vô số lần, vô số lần những khi say mèm.
Có người đã từng nói với TTV, mỗi khi có sao băng, tượng trưng trên đời này có một người chết.
Cho nên hắn luôn luôn chờ đợi, chờ ngôi sao băng thuộc về mình xuất hiện.
Sao băng xuất hiện.
Trên tấm chắn thủy tinh rộng lớn xuất hiện một gương mặt thiếu niên lạnh lùng.
Đó là gương mặt TTV mười năm trước, bỏ đi những góc cạnh do tuổi tác, chì còn một cảm giác xinh đẹp làm người ta khó quên.
Phi thuyền Alpha 747 đang tiến hành kích động không gian tiến lên lần thứ hai, mang theo một đám thiếu niên omega vừa qua 15 tuổi, hướng đến tinh cầu Mai Tả thuộc sự thống trị của Tinh Tế Đế Quốc.
Theo Luật Đế Quốc, omega từ khi ra đời đểu phải được đăng ký quản lý, chờ khi đến tuổi 15 sẽ được đưa đến căn cứ huấn luyện tại tinh cầu Mai Tả tham gia huấn luyện tập trung. Sau ba năm, khi bọn họ đủ 18 tuổi thành niên, trước khi tiến vào kỳ động dục, sẽ được phân phối cho nhóm Alpha thuộc giai cấp ưu tú của Đế Quốc. Bị chiếm hữu, bị dấu hiệu, sau đó trở thành công cụ sinh dục cả đời bị giam cầm tại tư gia.
Từ đó về sau, bọn họ không còn là một người tự do, mà thành một đồ vật thuộc sở hữu của người khác, đồ vật của alpha.
Bởi vậy, mọi người chế nhạo đặt cho tinh cầu Mai Tả một nickname: Hậu Cung Tinh Tế Đế Quốc.
Kỳ thật, nó còn có một cái tên càng ám muội, càng được ưa chuộng, lúc trà dư tửu hậu thường hay được nhắc tới _Cấm luyến điều giáo thất.
Thấy người ngồi bên cạnh vốn ngủ suốt trên đường giờ đã tỉnh, thiếu niên bên cạnh TTV chủ động bắt chuyện: "Hi, khỏe không, ta tên Javin Lame, ngươi tên gì?"
Sau khi tỉnh lại TTV đều luôn trầm mặc nhìn bên ngoài cửa sổ phi thuyền, vừa rồi lại thiếp đi 1 chập, cho nên dù Lame vẫn luôn ngồi bên cạnh vẫn không thấy rõ diện mạo hắn, chỉ mơ hồ nhìn hình bóng hắn in trên cửa sổ phi thuyền.
Lúc này, TTV nghe tiếng quay đầu lại, trên người mặc áo vải bố, sạch sẽ cũng rât cũ, che hơn nửa gương mặt hắn, nhưng trong một khắc kia khi Lame nhìn thấy hắn quay đầu lại, từ chiếc mũi cao thẳng cùng làn da trắng nõn lộ ra bên ngoài, Lame vẫn cảm thấy được đây là một omega cực đẹp. Đến khi hắn hoàn toàn quay lại đối diện với mình, khi cặp mắt xa cách lạnh lùng nhìn qua, Lame lại cảm thấy, thân là một omega, hắn thật không thở nổi.
Người này thật sự là người đẹp nhất hắn từng gặp từ khi sinh ra! Mà ngay cả người năm đó được Hoàng đế bệ hạ chọn lựa làm người kết hợp, được công nhận omega thuần huyết, vũ trụ côi thạch, cũng không đẹp bằng.
"Xin... xin chào. Ta là Lame. Rất hân hạnh." Lame cảm thấy một cỗ áp bách khó hiểu, thật kỳ lạ. thông thường, giữa omega bọn họ, chỉ khi cảm nhận được tin tứ tố cường đại của alpha mới có thể cảm thấy bị áp bách, mới có thể sinh ra bản năng phục tùng cùng sùng bái, nhưng, người này cũng như hắn là một omega, vì sao lại tạo cho người khác cảm giác này? Trong một chớp mắt bị hắn nhìn kia, giống như cả trái tim đều trật nhịp.
Đại khái là cảm nhận được cảm xúc của Lame, TTV nhanh chóng rũ mắt, thu lại ánh mắt xem người như rơm rác khiến kẻ khác sợ run. Hắn đứng lên, không cần mở miệng, Lame tự nhiên ngoan ngoãn nhường chỗ cho hắn, để hắn từ trong chổ ngồi đi ra. TTV kéo thấp cổ áo, nhanh chóng đi qua lối giữa dãy ghế, trên đường đi liền gặp người máy đưa cơm, tuy ánh mắt lộ ra kinh ngạc, lại không tỏ vẻ gì mà lách qua, thân hình chợt lóe, sau đó biến mất ở cánh cửa cuối khoang.
Chưa đầy một giờ tiếp đó, TTV tuần tra một vòng trong phi thuyền, đi qua những chỗ hành khách có thể đi. Hắn cùng những người khác đi qua, quan sát cách họ dùng đồng tử đóng mở cửa, dùng thẻ mua hàng. Ánh mắt của hắn liếc qua quần áo hở hang của phụ nữ, nhìn qua những người máy cung cấp chức năng giải trí cho khách hàng, nhìn qua không gian vô tận một màu đen ngoài cửa sổ... TTV ý thức được, nơi này, không còn là thế giới trước kia mà hắn biết rõ.
Ngay cả kẻ xuất nhập hoàng cung như đất bằng là TTV cũng không biết phải làm sao với cửa khóa lam quang, còn có những máy móc kì lạ trên đỉnh đầu có thể đem mỗi một chuyện phát sinh tại đây truyền vào một căn phòng, nhất cử nhất động đều bị người nắm bắt. TTV biết được chuyện này là do lúc trước vô tình vào nhầm một cái phòng như vậy, lúc nhìn đến hình ảnh chuyển động đầy tường kia, giống như thần tiên nhìn xuống nhân gian, cho dù là TTV cũng không nhịn được mà cảm thấy hoảng hốt.
TTV chưa bao giờ cảm thấy bất lực mờ mịt như vậy. trừ bỏ gương mặt thời niên thiếu thân quen của chính mình trong gương, chỗ này không còn bất cứ thứ gì quen thuộc với hắn. Hắn thậm chí hoài nghi có phải mình đến âm phủ rồi không.
Đúng lúc này, TTV nghe thấy một trận tranh cãi ầm ĩ, rất nhiều người đều dừng chân, cầm một hình ảnh chuyển động trước mặt, cũng không biết họ nhìn thấy cái gì, thế nhưng trông họ rất kích động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!