Chương 19: (Vô Đề)

Joshua vừa lái xe vừa trộm đánh giá người bên cạnh, nhiều lần muốn mở miệng nói chuyên, nhưng đối phương rõ ràng là một bộ dáng không muốn nói chuyện phiếm, hắn cũng chỉ có thể biết điều mà im lặng. Joshua nhìn ra được, người này cũng không có buông lỏng cảnh giác đối với mình., hắn tuy rằng chống tay nhìn ngoài cửa sổ, nhưng tay vẫn nắm chặc kiếm laser.

Joshua có một loại cảm giác, tuy rằng hắn không nhìn chính mình, nhưng nhất cử nhất động của mình đều không thoát khỏi tầm kiểm soát của hắn, một khi có tâm bất chính, phỏng chừng còn chưa kịp hành động, liền mất mạng dưới tay hắn.

Joshua nghĩ không ra, vì sao một omega nhỏ tuổi như vậy, trên người lại có loại khí thế kinh hồn như thế, ánh mắt lạnh như băng kia cũng không phải là kiểu omega ngạo kiều hay trưng ra giả trang cao quý lãnh diễm. Thậm chí chỉ cần ngồi im một chỗ, cũng có thể làm cho không khí xung quanh lạnh lẽo theo.

Đi trấn Glycine mất hai tiếng, được nửa đường, Joshua rốt cuộc chịu không nổi không khí nặng nề an tĩnh như vậy, nếm thử thất bại sau mấy lần cố gắng bắt chuyện, hắn đành mở ra ti vi trong xe, hy vọng chút âm thanh làm dịu đi không khí khẩn trương.

Trên ti vi vẫn là trực tiếp nghi lễ duyệt binh. Lúc này lễ duyệt binh đã gần hoàn thành, đại điển ăn mừng tới đoạn hoàng đế bệ hạ Kelmis diễn thuyết trước toàn dân.

Đài diễn thuyết dựng tại trước bể phun nươc lớn trong quảng trường, giữa đài phung nước sừng sững một tổ hợp tượng bạch ngọc cao hơn 30 mét. Tượng trưng 3 loại người đại diện cho thời đại khoa học kỹ thuật cơ giáp văn minh, người đứng giữa cầm kiếm, người bên trái trong tay cầm cầm búa to cùng với thiết chùy, người ở bên phải hơi hơi hở bụng, rõ ràng, ba người này là đại diện cho alpha, beta, omega, 3 loại giới tính phân biệt ở đế quốc.

Kelmis bệ hạ đứng trước pho tượng tiến hành bài diễn thuyết, nội dung đơn giản là tương lai thái bình tươi đẹp, màn ảnh ngẫu nhiên sẽ đảo qua dưới đài, cận cảnh một vài vị thành viên hoàng thất.

Hoàng tộc đế quốc hiện giờ có bảy vị hoàng tử và ba vị công chúa, không thể không cảm thán với huyêt thống ưu dị của hoàng gia, trong mười vị hậu duệ, bảy vị là alpha tố chất cực kì ưu tú, còn hai vị công chúa và một vị hoàng tử là omega có độ thuần huyết phi thường cao. Tham dự buổi điển lế lần này có sáu vị hoàng tử và một vị công chúa, bọn họ đều giữ chức vị quan trọng trong đế quốc, được truyền thông xưng tụng là bảy thiên trụ của đế quốc.

Sau khi Joshua mở ra tivi, ánh mắt TTV lập tức rời khỏi cửa sổ.

Joshua để ý, omega đối với mọi chuyện đều thản nhiên này, tựa hồ có hứng thú với hoàng tộc, nhất là khi thất hoàng tử Lezar xuất hiện trên màn hình, hắn rõ ràng nhìn thấy trong cặp mắt đen kia, xuất hiện một tia cảm xúc, chỉ là một thoáng lóe lên, nhưng không tránh được ánh mắt giỏi quan sát của hắn.

"Vị này chính là thất hoàng tử." Joshua giới thiệu hai câu thăm dò, thấy TTV không ngăn cản, tiếp tục kể một ít chuyện tin đồn có liên quan đến hoàng thất.

TTV yên lặng nghe, kỳ thật đại đa số tin tức Joshua nói hắn đều đã biết, hơn nữa còn có vẻ thuộc làu làu rồi, đến khi Joshua nói đến sự cố trên hiện trường duyệt binh, vẫn là thất hoàng tử ra mặt trấn an cảm xúc dân chúng, TTV mới trầm mắt, lộ ra một tia cười lạnh trào phúng.

Quả nhiên là người kia làm, bất kể là thời điểm nào cũng biết cách thu mua dân tâm, biến thành lợi ích của bản thân, coi cuộc đời của người khác như quân cờ nắm trong tay trêu đùa, một khi mất đi giá trị lợi dụng, sẽ lập tức bị vứt bỏ. Chỉ tiếc, đời trước hắn hiểu rõ thì đã trễ, thế nhưng đối với một người mà thả lỏng phòng bị đến như thế.

Nói vậy, giờ này, khắc này, tại đây, sau lung con người tao nhã khiêm cung, phía dưới mặt nạ hiếu tử hiền đệ, che dấu lòng lang dạ sói như thế nào?

Hừ, người khác không biết, TTV hắn sẽ không lại không biết!

Joshua đột nhiên rùng mình, cảm thấy cả người phát run, trộm liếc nhìn người bên cạnh, phát hiện hắn chăm chú nhìn màn hình, khóe môi hơi nhếch, mặc dù là đang cười, nhưng là kiểu cười khiến người không rét mà run.

Từ khi nhắc tới thất hoàng tử, người này liền tỏa ra sát khí, chẳng lẽ là cùng điện hạ Lezar có cừu oán.

Joshua suy nghĩ lợi hại, chợt thấy con ngươi đen kia nhìn qua, lạnh lùng, hắn sợ tới mức tinh thần chấn động, nghiêm chỉnh không còn dám suy nghĩ lung tung, thành thành thật thật quay đầu lái xe.

Trời về chiều, bọn họ đến trấn Glycine

Joshua đậu xe trong một công viên hoang vắng bên ngoài trấn, nói với TTV: "Bây giờ là hai giờ chiều, sau hai giờ nữa cửa hàng kia sẽ đóng cửa, chúng ta chờ trời tối ít người qua lại rồi tới đó, ngươi có kế hoạch gì không? Chìa khóa lầu dưới chúng ta có thể tới nhà lão bản trộm, nhưng mà khóa vân tay trên lầu có chút phiền..."

Joshua còn đang nghiêm túc phân tích tình huống, ai ngờ còn chưa nói xong, TTV đã mở cửa xuống xe.

Joshua cũng vội vàng xuống xe. "Haiz, trời còn chưa tối, tuy rằng chỗ này ít người lui tới, nhưng cũng có thể có người đi qua, tin tức tố omega trên người ngài rât chọc người chú ý, vẫn nên quay về xe chờ thôi."

"Cửa hàng kia nằm tại quảng trường trong trấn? Cách chỗ này xa không?" TTV hoàn toàn không để ý tới lo lắng của Joshua, chỉ hỏi.

"Ừm... hơn mười phút đi xe, đi bộ khoảng 1 giờ."

TTV gật gật đầu, sau đó lấy ra kiếm laser, ánh sánh xanh nhạt chói lóa, chiếu đến đồng tử Joshua co lại.

"Ngươi... ngươi... chuyện này..." Sắc mặt Joshua bỗng nhiên trắng bệch.

Giây tiếp theo, kiếm nâng lên, mãnh liệt chém xuống.

Joshua nhắm mắt, mặc cho số phận, nhưng đợi nửa ngày, phát hiện mình còn sống đầy đủ mà thở dốc, mới chậm rãi mở mắt ra, lúc này mới kịp phản ứng, nguyên lai kiếm này cũng không chém hắn mà là chém lên cây đại thụ bên cạnh.

TTV tước vỏ cây, dùng mũi kiếm vẽ vẽ lên đó mấy đường, sau đó đưa cho Joshua.

"Ngươi đã giúp đỡ ta, ta thiếu ngươi ân tình này. Sau này nếu có việc, cầm nó tới gặp ta."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!