Chương 18: (Vô Đề)

"Đừng hiểu lầm! Ta không có ác ý!" Joshua vội vàng giơ hai tay qua đầu, trong lòng sợ muốn chết, bất quá càng sợ, càng phải giữ bình tĩnh. "Ta, ta là ca ca của omega lúc nãy, các ngươi hẳn là đã gặp mặt."

Người phía sau không nói gì, Joshua đưa lung về phía người nọ, cũng không nhìn thấy ánh mắt hắn, trong lòng không một tia chống cự, thanh kiếm còn để ngang trên yết hầu, không biết lúc nào có thể cắt rời đầu mình ra đâu, tình huống này nếu là người nhát gan, nói không chừng đã sợ đến mức tiểu ra quần.

"Ngài yên tâm, ta chỉ đến một mình, không có mang theo người khác." Joshua nuốt nước miếng, khẩn trương nói: "Ta biết ngài không phải người xấu, nếu không Athiill nhà ta sẽ không trở về vô sự, đúng không?"

Thanh kiếm trên cổ Joshua vẫn không mảy may di động, Joshua ngừng thở, nắm chặt tay, ép bản thân trấn định, tiếp tục nói: "Athhill nói, nó thấy một alpha rơi xuóng từ trên trời, ta cho rằng ngài là chiến sĩ của đế quốc, có lẽ là sau khi làm nhiệm vụ bị rơi xuóng thôn chúng ta. Thực không dám dấu diếm, ta trộm đi theo ngài tới chỗ này, cũng có tâm tư của mình, Athill là omega duy nhất trong nhà, nhà chúng ta rât nghèo, nếu có cơ duyên giúp được một quân nhân alpha, có chút giao tình, như vậy những ngày sau chúng ta có thể sống tốt hơn một chút, khi đệ đệ của ta thành niên bị phân phối, có thể dựa trên quan hệ, nghĩ cách tìm chỗ an tâm một chút. Ngài có thể lục trong túi ta mang theo, ở trong có thuốc xử lý miệng vết thương, một bộ đồ sạch sẽ, còn có thuốc khôi phục thể lực, đều tính đưa cho ngài. Ta chỉ muốn dính chút phú quý, không có ác ý, xin ngài tin ta."

Rừng cây thực an tĩnh, chỉ có tiếng nói không ngừng của Joshua, hắn thậm chí không nghe ra hơi thở của người sau lưng. Nhưng mà thông qua tin tức tố phát ra trên người người nọ, hắn rõ ràng đoán được, người đang dùng kiếm khống chế hắn, là omega.

Một omega, vào lúc hắn không phát hiện, dễ dàng nắm mạng của hắn.

Nếu lúc này đổi ngược lại là một alpha phía sau, Joshua sẽ không sợ hãi như vậy.

Rốt cuộc, mũi kiếm lam quang chậm rãi dời khỏi cổ Joshua.

"Ngươi cũng rât bình tĩnh."

Joshua cuối cùng cũng nghe người phía sau nói chuyện, trái tim nhảy lên trên cổ rót cuộc cũng về vị trí, nhưng hắn cũng không dám lộn xộn, cũng không dám quay đầu lại, vẫn quay lung về người kia, thăm dò: "Ngươi, ngươi là một omega, đúng không?"

TTV không trả lời, vẫn chỉ kiếm vào lung hắn như cũ, hỏi: "Biết gần đây có chỗ nào có áo choàng cách ly không?"

"Áo choàng cách ly?" Suy nghĩ của Joshua bay nhanh, "Thôn Henthal, không... trên trấn Glycine có một cửa hàng áo khoác có bán, nhưng mà nghe nói chỉ tiếp đơn đặt hàng của mấy nhà giàu tư nhân trong trấn, không bán ra ngoài."

"Cửa hàng kia vị trí cụ thể ở đâu."

"Cạnh bên quảng trường trong trấn, nhưng mà không nằm tại mặt phố, nằm trong một ngỏ hẻm bình thường."

Joshua trả lời xong, thật lâu cũng không nghe thấy động tĩnh phía sau, gọi vài tiếng "tiên sinh" cũng không ai trả lời, liền đánh bạo quay đầu lại, phát hiện ở sau đã sớm không còn ai.

Nếu là người khác, đã cảm thấy may mắn mà chạy trốn, còn sẽ ngay lập tức chạy đến đồn cảnh sát gần nhát mà báo án đụng phải một omega bỏ trốn, nói không chừng còn có thể được người đã dấu hiệu omega này trả thù lao.

Nhưng Joshua chỉ đứng tại chỗ cau mày tự hỏi một lúc, quyết định dựa vào tin tức tố omega đuổi theo.

TTV không ngờ thanh niên beta này sẽ tìm tới lần thứ hai, thực phiền, đáy lòng dần sinh ra một phần sát ý.

"Thả ngươi một con đường sống, vậy mà còn đuổi theo, sao? Chán sống rồi chăng?"

"Vị tiên sinh này, tình cảnh ngài hiện tại cũng không tốt, có thể nghe ta nói vài câu không?" Joshua một đường chạy theo, thở hồng hộc, thật vất vả mới đuổi kịp: "Nếu sau khi nghe ta nói xong, cảm thấy lời ta nói là vô nghĩa, thì bảo ta cút hoặc giết luôn cũng được."

Lúc này, TTV bắt đầu cảm thấy tò mò, xoay người, mặc dù quần áo trên người hắn dơ bẩn rách nát, nhưng thần thái lạnh lùng, ánh mắt sáng rõ, có một loại khí chất cao ngạo, không chút nào tỏ vẻ chật vật.

Joshua thấy rõ diện mạo TTV, không khỏi vạn phần kinh ngạc! Không nghĩ tới omega này thoạt nhìn không lớn hơn mình, không, hẳn là còn nhỏ hơn mình, nhìn giống như chưa thành niên! Nhưng khẳng định phải hơn 15 tuổi, omega hơn 15 mà chưa tới 18 tuổi, không phải đều ở hết trong căn cứ Mai Tả sao? Làm sao có thể có mặt ở tinh cầu Lama cách xa cả vạn năm ánh sáng chứ!

Chuyện này... làm sao có thể? Chẳng lẽ hắn nhìn nhầm? nhưng mà người này có vẻ nhỏ tuổi, hay là đã hơn 18?

So với chuyện từ căn cứ Mai Tả trốn tới, Joshua càng muốn tin tưởng người này là trốn ra từ một gia đình quý tộc.

Lại nhìn kỹ một chút, bỗng nhiên cảm thấy omega này nhìn hơi quen quen, giống như từng gặp qua ở chỗ nào...

"Rốt cuộc muốn nói cái gì?" TTV thấy thanh niên beta nhiều chuyện này cứ nhìn chằm chằm chính mình không nói lời nào, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi đến gần hai bước, khí thế tràn lan.

Nếu tên kia dám ra thế võ đẹp mắt, hắn sẽ lấy tánh mạng kẻ kia trong thời gian nhanh nhất.

Joshua tựa hồ cũng nhìn ra sát khí trong mắt đối phương, trong lòng hoảng sợ, nhất thời bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh. Hăn không dám trì hoãn thêm, lập tức ngồi xổm xuống, bày đồ trong túi ra, quần áo cùng thuốc đặt ở trên đất, sau đó lôi ra một cuốn vở, ở trên giấy trắng bắt đầu vừa vẻ vừa nói:

"Bây giờ ta vẽ cho ngươi một bản đồ đơn giản. Chỗ này, là rừng cây chúng ta đang đứng, 10km bên ngoài phía đông nam là thôn Henthal, từ thôn Henthal ngồi xe buýt đến trấn Glycine mất 15 phút, nhưng với tình trạng hiện tại của ngài không nên đến nơi đông người, chỉ có thể đi xuyen qua rừng cây này, đi bộ thì hơi lâu, mất khoảng một ngày, nhưng mà ta có một chiếc xe, chúng ta lái tới nơi chỉ mất hai giờ, như vậy đến trấn Glycine vào lúc hai giờ chiều.

Cửa hàng áo khoác kia sẽ đóng cửa vào lúc 4 giờ chiều, trước kia ta từng làm việc cho nhà này, lão bản cửa hàng rất trân quý mấy cái áo choàng cách ly đó, đem đặt hết ở trên lầu, sau khi đóng cửa tiệm cũng sẽ khóa cửa lầu, dùng khóa vân tay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!