Chương 160: Phiên ngoại: Thế giới hai người chương 2

Song hướng dấu hiệu giữa alpha và omega mang đến cảm giác thật kỳ lạ.

Loại cảm giác thân thể từ nay về sau hòa thêm vào một sinh mệnh khác, vừa ấm áp vừa nặng nề. Bởi vì biết trên thế giới này sẽ có một người cùng chia sẻ mọi thứ với mình, cảm thấy không còn cô đơn tịch mịnh, nhưng đồng thời cũng gánh vác thêm sinh tử của một ngừơi mà tạo thêm một gánh nặng trách nhiệm.

Đồng sinh cộng tử, tử nay về sau không chỉ đơn giản là thề non hẹn biển, mà đã là khế ước rằng buộc tánh mạng.

Thẩm Tu Vân ngủ thật sâu, khi mở mắt ra, trong nham động vẫn u ám không rõ ngày đêm như cũ, khoáng thạch phát ra ánh sáng xanh tím khảm trên vách động là nguồn sáng duy nhất của nơi này. Ánh sáng nhu hòa chiếu vào mặt nước, phản xạ bàn bạc, lại ánh lên vách động, cả thế giới như được bao phủ trong ánh sáng huyền ảo mơ mộng tuyệt vời.

Nam nhân trước mặt vẫn chưa tỉnh dậy, gương mặt anh tuấn sát gần ngay bên, thậm chí chóp mũi hai người có thể nhẹ nhàng đụng vào nhau.

Thẩm Tu Vân từng hỏi Lezar: "Ngươi thật sự có thể ở lại chỗ này sao?"

Lúc đó Lezar trả lời: "Ta đã làm xong việc cần làm, hiện giờ người duy nhất mà ta không buông tay được, giữ ta lại đây."

Giờ phút này, Thẩm Tu Vân cảm nhận hương vị quen thuộc của đối phương, cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của y, không khỏi gợi lên khóe môi, kề sát lại hôn lên đôi môi kia. Vốn dĩ chỉ muốn nhẹ nhàng lướt qua, nhưng không ngờ lại bị đối phương dùng sức hôn trả lại, xoay người áp lên.

Ban đầu Thẩm Tu Vân vẫn chưa cảm thấy được thân thể mình có gì khác thường, hai người cùng hôn nhau, trong lúc vô tình hé mắt nhìn, Thẩm Tu Vân mới đột nhiên cảm thấy không thích hợp, đẩy Lezar ra, ngồi dậy.

Bị vô tình đẩy qua một bên, Lezar bất mãn lầm bầm một tiếng, đưa tay qua sờ a sờ, trực tiếp mò vào giữa hai chân Thẩm Tu Vân, lại bị hắn hất tay về.

Lezar rốt cuộc mặc kệ, nghiêng qua, có chút tức giận nhìn Thẩm Tu Vân, "Tu Vân, ngươi làm cái gì?"

"Ngươi không phát hiện chuyện gì sao?" Thẩm Tu Vân nhảy xuống khỏi khối nham thạch vẫn được hai người bọn họ lấy làm giường, thuận tay nhặt lên quần của Lezar mặc vào.

Ban đầu Lezar vẫn chưa kịp phản ứng, cho đến lúc nhìn thấy quần áo của mình bị Thẩm Tu Vân chiếm lấy, lại nhìn lên lồng ngực trắng nõn rắn chắc của hắn, mới trừng mắt nhìn.

"Sương đâu? Sao lại không còn sương đen nữa?"

"Ta cũng không biết." Thẩm Tu Vân lắc đầu, lưu loát kéo khóa quần gài thắt lưng, cúi đầu nhìn hai tay của mình.

"Chẳng lẽ là do chúng ta đã cho nhau dấu hiệu?" Lezar đứng lên đi vòng quanh Thẩm Tu Vân nhìn kỹ từ trên xuống dưới, chỉ thấy sương mù được tạo thành từ các mảnh gen vốn dĩ phải vây quanh bốn phía bao bọc thân thể hắn, thế nhưng tất cả đều biến mất không còn!

Thẩm Tu Vân hơi cau mày, cảm thấy chuyện này quả thực như là mơ.

Từ khi hắn chọn lựa trở thành cơ thể mẹ, sương đen đại diện cho nguồn sống của trùng tộc kia vẫn luôn theo hắn như hình với bóng, dù làm cách nào cũng không bỏ được. Chúng nó hợp với thân thể hắn, tựa như nhiệt độ cơ thể hay là tin tức tố vậy. Một khi mảnh gen gặp được máu của omega sẽ hình thảnh thể sống mới, trùng tộc sẽ sinh sôi nảy nở. Năm đó hắn dùng chút sức lực cuối cùng của mình gọi toàn bộ trùng tộc quay về, đuổi vào lỗ trùng, làm sao có thể để bọn chúng ngóc đầu trở lại?

Bởi vậy Thẩm Tu Vân vẫn luôn rời đàn sống một mình, tránh tiếp xúc với omega. Hơn một năm này, cho dù không vui, nhưng cũng đã chấp nhận vận mệnh như vậy, hắn tuyệt không nghĩ tới một ngày nào đó đám sương đen kia sẽ biến mất.

Nếu sương đen kia không còn nữa, vậy có nghĩa thế nào? Hắn không còn là cơ thể mẹ nữa sao?

"Nhất định là như vậy, Tu Vân! Alpha và omega cho nhau dấu hiệu là có thể chống lại sự ăn mòn của trùng tộc, nếu vậy vì sao cơ thể mẹ cùng với người khác cho nhau dấu hiệu lại có thể không hiệu quả chứ?" Lezar càng nói càng hưng phấn, đôi mắt xám tràn đầy vui mừng. "Có lẽ cơ thể mẹ của trùng tộc còn có tính đảo ngược, Tu Vân, ngươi tự do!"

Lezar thật cao hứng, nhưng Thẩm Tu Vân lại đột nhiên biến sắc.

"Ngươi có cảm thấy trong cơ thể có cái gì khác thường không?"

Lezar sửng sốt một chút, nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra phản ứng này của Thẩm Tu Vân có nghĩa gì.

Không sai, bên trong cơ thể y còn có thể sống sơ cấp của trùng tộc, trước đây vì mẫu thân y là cơ thể mẹ, đám trùng thể kia không thể tổn thương y được, sau này mẫu thân y chết đi, y cũng sắp bị trùng thể ăn mòn, nhưng Thẩm Tu Vân lại vì y mà lựa chọn trở thành cơ thể mẹ, để cho y lại có được sự bảo hộ. Vậy nếu Thẩm Tu Vân không còn là cơ thể mẹ, như vậy thể sống sơ cấp trong cơ thể y có phải sẽ lại lần nữa mất đi ràng buộc? Có phải y sẽ lại bị ăn mòn?

Việc nghĩ đến đầu tiên cư nhiên không phải là mình mà lại là đối phương, điều này làm cho Lezar cảm thấy có chút ngọt ngào, chân mày nhướn lên, bước đến nắm tay Thẩm Tu Vân, cười nói: "Quan tâm ta như vậy?"

Thẩm Tu Vân cảm thấy Lezar không biết phân biệt, lúc này mà vẫn còn có thể nói giỡn, hừ một tiếng hất tay y ra: "Ngươi chết ta cũng không sống được, nếu không ta để ý chuyện này làm gì?"

Lezar biết muốn nghe Thẩm Tu Vân nói một lời dịu ngọt quả thực còn khó hơn lên trời, nếu đã biết hắn là người thế nào, đương nhiên cũng hiểu rõ hắn, sẽ không để ý mấy chuyện này, vì vậy vội cười nói: "Đừng gấp, thân thể ta không có gì khó chịu, song hướng dấu hiệu có tác dụng lên cả alpha và omega, nếu ngươi không sao, có lẽ ta cũng vậy."

Thẩm Tu Vân nghĩ nghĩ, nói: "Không được, như vậy quá nguy hiểm, ngươi lập tức quay về tinh cầu Lama, chuẩn bị tiến hành trị liệu lọc máu đi."

Một năm trước khi Thẩm Tu Vân vừa trở thành cơ thể mẹ, kỳ thật Lezar có thể tiến hành trị liệu lọc máu, nhưng thời điểm đó nếu loại bỏ hoàn toàn thể sống sơ cấp của trùng tộc, thì những tác dụng tối ưu hóa của thể sống sơ cấp trong cơ thể y cũng sẽ biến mất. Miệng vết thương vừa khép sẽ lại rạng nứt, tổ chức tế bào đã được chữa trị sẽ lại suy kiệt, thị lực cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng, bởi vậy Ssard và Lauren mới không lọc máu trị liệu cho Lezar, muốn thân thể y được trùng tộc giúp khang phục thêm một ít, dù sao y cũng không giống với những alpha khác, bởi vì có sự bảo hộ của cơ thể mẹ, không bị hạn chế bởi 48 giờ sau khi bị ăn mòn. Nhưng tình huống hiện nay như vậy, liền không thể không coi trọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!