Chương 15: (Vô Đề)

"Hắn... hắn muốn làm gì? Không muốn không muốn không cần...A.. Ông trời của tôi ơi! CMN nhanh đình chỉ truy bắt! Lui về phía sau! Lui ra sau! Nhanh lui ra sau cho ta! Ngay lập tức!"

Chỉ huy ngay cả ly cà phê cũng ném ra phía sau, gần như cuồng loạn mà hét lớn. Mắt không dám chớp mà nhìn màn hình, hệt như thấy quỷ. Rốt cuộc, có thể ngại binh lính ngồi ở vị trí điều khiển có vẻ chậm chạm, hắn trực tiếp lấy tay đẩy người qua một bên, tự mình ra trận, dùng tốc độ nhanh nhất từ cha sinh mẹ đẻ thiết lập mệnh lệnh trên bàn điểu khiển, kéo cần thao tác.

Chắn hạm trong thời gian ngắn nhất có thể, giảm tốc độ, đem lưới năng lượng phòng thủ đẩy đến tối đa, khổ sở qua giây cuối cùng cũng đứng ở ngoài vạch an toàn, không kịp quay đầu trực tiếp đi lùi ra sau.

Vị chỉ huy xụi lơ ngồi phịch trên ghế, cảm thấy đầu các ngón tay vì thao tác quá nhanh vừa rồi mà muốn bốc khói.

Lúc này bên trong chắn hạm không một ai dám lên tiếng, mọi người yên lặng theo dõi trên màn hình. Trợn mắt há mồm, 4 chữ, lúc này đã không đủ để hình dung biếu tình trên mặt họ.

Ngay trước mặt họ, không đầy trăm vạn km, phi thuyền Cường Giả binh đoàn 25, một khắc trước khi bị chắn hạm kia bắt được liền.... tự hủy.

Không có lưới phòng hộ cách ly, dưới trạng thái tấn công lấy tốc độ cao nhất, khởi động quá trình tự hủy... Tất cả nhân tố này ở cùng một chỗ, tương đương với đem phi thuyền biến thành một quả đạn pháo khổng lồ, với năng lực của chắn hạm, không có khả năng chống cự.

Bọn họ mắt mở to mà nhìn tàu Cường Giả biến thành một quả cầu lửa cực lớn, trực tiếp bắn về phía chắn hạm phía trước, tạo thành một vụ nổ mạnh, ánh sáng chói mắt trong một khắc lan rộng, nhìn từ xa thật giống một tiểu hành tinh trong vũ trụ đen tối.

Chỉ một chút xíu nữa thôi, chỉ cần thời gian bọn họ lùi lại nhiều thêm mấy giây đồng hồ, liền sẽ bị cuốn vào, nát vỡ thành bụi vũ trụ.

Đến khi nhiên liệu và dưỡng khí trong phi thuyền cháy cạn kiệt, ánh sáng từ vụ nổ cũng tắt hẳn, nhưng mà phiền toái chỉ thực sự mới bắt đầu.

Trong môi trường chân không, các mảnh vụn của phi thuyền trong vụ nổ, theo xung lượng mạnh mẽ, văng về bốn phía, lực công kích không thua gì đạn lạc.

Chắn hạm may mắn thoát chêt lập tức mở ra chế độ bảo hộ, tận lực lui về sau tránh né, khoảng ba phút sau, bọn họ mới thoát khỏi trận bão đạn, thân thuyền hoàn toàn ổn định lại.

"Ta nói, omega kia thật sự điên rồi!" Thật vất vả tìm được đường sống trong chỗ chết, một tiểu binh trên chắn hạm lau mồ hôi sau gáy, nhịn không được mà mắng.

"Đúng vậy, huynh đệ trên chắn hạm số 3 không biết còn sống không.?" Một tiểu binh khác mới đi làm nhiệm vụ lần đầu, vốn cho rằng đi bắt một tiểu O vậy thôi, chỉ như luyện tập, chỉ không nghĩ rằng sớm chút nữa mạng cũng không giữ được, không khỏi thổn thức dưới đáy lòng, đầu năm nay omega thật sự là càng ngày càng biến thái, hắn về sau vẫn nên tìm một beta mà an an ổn ổn sống qua ngày đi thôi.

"Ta thấy hy vọng rất xa vời, tập kích đột ngột như vậy, căn bản là không có thời gian phản ứng. Cho dù may mắn chạy kịp vào khoang thuyền, có lẽ cũng đã bị nhiệt lượng của vụ nổ nung chảy."

"Như vậy, tiểu O kia cũng chết chắc rồi!"

"Hắn vốn chính là tấn công bằng cách tự sát mà, sao còn sống được. Đúng là điên, sống tốt không muốn, CMN.."

"Đi! Mấy người các ngươi, bây giờ không phải là lúc nói chuyện phiếm đâu!" Chỉ huy nhíu mày, có vẻ bị dọa, cho nên thần kinh của hắn cũng không có thả lỏng, từ đầu đến cuối nhìn chằm chằm màn hình, thực nhanh, liền tìm ra chỗ không thích hợp. "Điều tra viên, lập tức quét ra đa, bụi mù phía trước chưa tan hết, không thấy rõ."

"Báo cáo sếp, ngài muốn ta phân tích cái gì? Vừa rồi ta vẫn luôn nhìn không chớp, không có thấy khoang thuyền nào phóng ra từ tàu Cường Giả, omega bên trong có lẽ là chét rồi."

"Ai nói ngươi tìm khoang thuyền! Omega kia chết chưa cái rắm!" Chỉ huy mát kiên nhẫn nói, dự cảm xấu mãnh liệt dưới đáy lòng. "Lúc vừa nổ mạnh, ta hình như nhìn thấy tàu Cường Giả phóng ra hai đầu đạn hạt nhân, ngươi... ngươi dùng rada xem có dấu vết của đường đạn hay không."

Điều tra viên lập tức tiến hành quét trong bán kính hai ngàn vạn km thuộc phạm vi triển khai rada, quả nhiên phát hiện quỹ đạo hai đầu đạn phóng ra từ bạo đạn.

Chỉ huy trong lòng trầm xuống, trong phạm vi hai ngàn vạn km chỉ có thế thấy một phần nhỏ của đường đạn ban đầu, không thể viết được vị trí tập trung, bất quá, chỗ này cũng gần tiinh cầu Lama như vậy... Càng nghĩ sắc mặt càng tái nhợt, Chỉ huy lập tức hạ lệnh cho thủ hạ phân tích đường đạn, xác định tọa độ mục tiêu của đầu đạn, đồng thời, không dám trì hoãn nửa khắc mà liên hệ với chỉ huy tổng bộ đế quốc.

"Báo cáo bộ chỉ huy, đây là chắn hạm số 6 thuộc binh đoàn 1. Nhiệm vụ... nhiệm vụ thất bại, hiện tại nghi ngờ có hai đầu đạn hạt nhân đang hướng về tinh cầu Lama."

Bên này lời nói của chỉ huy còn chưa hết, bên kia phân tích viên đã phân tích xong đường đạn hiện trên sơ đồ rada, cho ra đích đến của đầu đạn, nhất thời mặt không còn giọt máu, run rẩy trình lên Chỉ huy tọa độ cuối.

"Báo cáo! Đã xác định mục tiêu của đầu đạn, tọa độ là 24-46-39-74"

Sau khi tọa độ được báo cáo, Chỉ huy ngẩn người, sau đó mặt như màu đất, tay cầm bộ đàm cũng cứng lại rồi.

24-46-39-74...

Nhớ không lầm thì... tọa độ này... tinh cầu Lama... Hoàng cung Klappa.

Chin giờ sáng.

Trước cửa hoàng cung Klappa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!