ĐƯỢC MẤT NHƯ MƠ (7)
"Nương nương, người rốt cuộc muốn điều gì?"
────୨ৎ────
Nàng vốn không ngăn cản việc Tống Lan bước vào nội thất của mình, lúc này lại càng không kịp phản ứng. Hắn xoay người, lập tức đi về phía sau tấm bình phong trong điện. Lạc Vi đứng dậy, định mở miệng cản một câu, nhưng nghĩ rồi lại thôi, chỉ lặng lẽ theo sau.
Tống Lan vén rèm bước vào, thấy gian nội thất chật hẹp không hề thắp đèn.
Khi đi đến cửa điện, hắn chợt nhớ tới cung nhân vừa rồi gọi mãi không tỉnh, trong lòng thoáng dấy lên một tia nghi hoặc, những cung nhân trực đêm vốn ngủ rất nông, sao có thể khi ngự giá đã tới mà vẫn chưa tỉnh?
Huống chi hắn đến quá đột ngột, bỏ qua không ít chi tiết... chẳng hạn như việc Lạc Vi tỉnh lại có phải là hơi nhanh quá không?
Nhưng những suy nghĩ ấy chỉ thoáng lướt qua. Thấy xung quanh vắng lặng không một bóng người, hắn cũng không truy cứu thêm.
Lạc Vi theo vào, đứng phía sau thắp đèn.
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, lạnh lẽo tịch mịch, đến cả hương cũng không đốt.
Tống Lan đứng yên một lúc, chỉ nghe thấy tiếng sáp nến tan ra khe khẽ khi vừa được thắp lên. Tâm trí hắn dần buông lỏng. Hắn lấy ba nén hương, trịnh trọng c*m v** lư hương, rồi theo lệ hành lễ.
Lạc Vi quỳ xuống đệm bên cạnh hắn, chắp tay lại:
"Tử Lan thấy trong lòng đã yên tĩnh hơn chưa?"
Tống Lan đáp:
"Nơi này của a tỷ... quả thực rất tốt."
Không hiểu vì sao, cảm giác bất thường kia vẫn không tan đi. Trong không khí dường như có một mùi hương quen thuộc thoang thoảng, hơi buồn, hơi lạnh... giống như mùi đàn hương mà trước kia Lạc Vi rất thích dùng.
Thứ đàn hương ấy vốn là sở thích của hoàng huynh hắn. Nay Lạc Vi ít đốt hơn, mỗi lần hắn ở lại, nàng thường dùng loại hương ngọt đậm hơn nhiều.
Trong khi đó, Diệp Đình Yến tựa lưng vào bức tường nội thất, cố gắng nén nhẹ hơi thở.
Hắn đã nghe được đoạn đối thoại của hai người ngoài điện, rồi tiếng bước chân từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại ngay sát bên này. Chỉ không ngờ, Tống Lan lại bước thẳng vào gian nội thất chật hẹp này mà Lạc Vi cũng theo vào.
Từ sau khi mắt bị thương, thính lực của hắn ngày càng nhạy bén, thậm chí có thể nghe rõ cả tiếng hơi thở thoáng qua giữa môi răng của hai người khi nói chuyện bên ngoài.
Tống Lan dường như có chút thất thần, bái lạy qua loa rồi định rời đi. Diệp Đình Yến vừa kịp thở phào, thì bỗng nghe thấy tiếng vải áo khẽ cọ vào nhau.
Hắn nhớ Lạc Vi khoác tấm sa mỏng trước bàn trang điểm, mỏng nhẹ như cánh ve, còn Tống Lan trong hậu cung thường mặc lan sam trắng hoặc đen.
Làn sa lướt qua vạt áo đế vương, khẽ bật ra một tiếng thở thấp, trước khi đi hắn đã quay lại hôn nàng!
Trong khoảnh khắc ấy, điều đầu tiên hiện lên trong đầu Diệp Đình Yến lại là cảnh mấy ngày trước ở trước điện Càn Phương.
Hắn không biết khi đó Lạc Vi đã nói gì với Tống Lan, chỉ nhớ đôi mắt nàng đỏ hoe, khóe môi còn vương một vệt son tươi như vừa nhòe ra, mang theo vẻ kiều diễm mơ hồ... không khó để đoán giữa đế hậu "tình sâu nghĩa nặng" đã xảy ra những thân mật gì.
Dù trong lòng đã tự nhắc mình vô số lần, nhưng đến khi thật sự đối diện, hắn vẫn đau đến không thốt nên lời.
Khi rời khỏi điện Quỳnh Hoa, Tống Lan thấy Lý nữ quan ở cửa vẫn không ngừng ngáp dài, không khỏi tự giễu mình đa nghi, hắn biết trong nội cung Lạc Vi có tâm phúc, nhưng cũng không đến mức gan lớn như vậy. Có lẽ gần đây gió thổi cỏ lay, khiến hắn quá mức cảnh giác.
Đi được vài bước, hắn nhìn thấy tả hữu Lâm vệ đứng chầu từ xa, chợt lóe lên vài ý nghĩ, thuận miệng dặn:
"Tinh Tứ, ngươi đi tra một chút, đêm nay cấm quân trực trước điện Quỳnh Hoa có ai vắng mặt không."
"Rõ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!