Chương 46: (Vô Đề)

ĐƯỢC MẤT NHƯ MƠ (3)

"Vì sao hôm nay ngươi đến trễ?"

────୨ৎ────

Phảng phất như một đêm của rất nhiều năm về trước, cũng là đêm mười bảy. Chỉ là khi ấy không phải Nguyên Tiêu, mà là hai ngày sau Trung Thu.

Đêm trăng tròn, người người sum vầy, Việt Quốc công mở tiệc mừng thọ. Hôm đó, dường như hắn trầm lặng hơn thường ngày. Đến tận bây giờ nhớ lại, mọi chuyện vẫn rõ ràng đến lạ.

Không lâu trước đó, trong triều xảy ra một biến cố. Lục Hãng, người vốn nổi danh hiền đức, trên đường hồi phủ đã chạm mặt Tiết Văn Danh, kẻ luôn bất đồng với hắn. Hai bên không hợp, lời qua tiếng lại dưới cửa Lập Đức, cuối cùng bị phe của Tiết Văn Danh vin vào đó mà dâng sớ tố cáo.

Cao Đế triệu các quan đến bàn bạc, rồi giáng chức Lục Hãng, đày đi Dĩnh Xuyên làm Tri châu.

Lục Hãng vốn là bạn cũ nhiều năm của Phương Hạc Tri, thầy của hắn lúc bấy giờ. Hắn từng dâng sớ bênh vực, nhưng lại bị quở trách. Đến đêm Trung Thu, sau yến tiệc trong cung, hắn cùng Cao Đế đứng đối diện nhau trên đài Túy Phùng.

Hắn hỏi:

"Vì sao phụ hoàng nhất quyết phải giáng chức Lục Hãng?"

Cao Đế hỏi ngược lại:

"Nếu lúc này là con nhiếp chính thì con sẽ xử trí ra sao?"

Tô Chu Độ từng cảm thán, chưa từng thấy cặp phụ tử quân thần nào hòa hợp như hắn và Cao Đế, có lẽ cũng vì Cao Đế quá mức mềm lòng.

Khi ấy hắn chưa hiểu hết ý khen chê trong câu nói đó, mãi về sau mới dần ngộ ra.

Từ xưa đến nay, ngôi Thái tử vốn không dễ giữ. Vậy mà con đường của hắn lại dường như quá suôn sẻ.

Tô Chu Độ và Tống Dung Tiêu là cùng một kiểu người, có lẽ do được dạy dỗ từ cha anh đi trước, cũng có lẽ do thấm nhuần đạo lý thánh hiền. Vì vậy, dù đã nhìn thấy những mối lo ẩn dưới mặt nước, hắn vẫn không nỡ vạch trần.

Họ từng ngây thơ cho rằng, triều Minh Thái hưng thịnh đã kéo dài sáu bảy chục năm, những mối lo âm thầm ấy rồi cũng sẽ như các triều trước, mãi mãi chìm dưới mặt nước, không bao giờ lộ ra.

Khi đó, Tống Linh chưa nghĩ được đến mức ấy. Nghe phụ hoàng hỏi, hắn không chút do dự đáp:

"Lục Hãng lỡ lời, là vì Tiết Văn Danh dung túng con trai hắn ở Giang Nam tham ô vơ vét của cải. Đúng sai thế nào, phụ hoàng hẳn rõ hơn con."

Cao Đế lại nói:

"Con nói Tiết Văn Danh dung túng con trai, vậy có bằng chứng không? Có nắm được điểm yếu của hắn không?"

Bằng chứng và điểm yếu dĩ nhiên là có, chỉ là hiện giờ vẫn còn rời rạc. Quan trường vùng Lưỡng Hoài hắn mới chỉ sắp xếp được một nửa, nếu muốn tìm ra người chứng, vật chứng đủ sức thuyết phục thì vẫn cần thêm thời gian.

Trăng dần lên cao, bóng hoa lay động. Từ cung điện phía sau vọng lại tiếng nhạc xa xa. Cao Đế chắp tay sau lưng, giọng bình thản:

"Tiết Văn Danh khiến Lục Hãng buột miệng nói sai dưới cửa Lập Đức, vì sao lại làm triều đình và dân gian xôn xao? Nói cho cùng, Lục Hãng vốn có danh tiếng tốt, làm quan ngay thẳng. Chính vì vậy, chỉ cần một sai sót nhỏ cũng sẽ bị người đời bám lấy mà không buông.

Nhị lang, con đừng coi thường sức mạnh của dư luận. Nó là thứ vô hình nhất, nhưng cũng là lưỡi dao giết người không thấy máu đáng sợ nhất. Tiết Văn Danh khuấy động chuyện này, rõ ràng không muốn để Lục Hãng rút lui yên ổn. Nếu ta không giáng chức hắn, để hắn đối diện với lưỡi dao ấy, con nghĩ sẽ ra sao?"

Tống Linh sững lại:

"Chẳng lẽ khi đối mặt với kẻ xấu, người ngay chỉ còn cách nhẫn nhịn và lùi bước? Những lời đồn bị cố ý tạo ra... thật sự quan trọng đến mức không thể xoay chuyển hay sao?"

"Đương nhiên là có, nhưng con phải đợi," Cao Đế dứt khoát nói. Ông còn định nói thêm gì đó, nhưng một cơn gió mạnh bất chợt nổi lên, cắt ngang lời. Ông khẽ thở dài, giọng dịu lại:

"Dư luận nghĩa là gì? Giống như ông trời tạo ra một cỗ xe đặt trong một cái khung*. Cái khung ấy có thể là của kẻ xấu, cũng có thể là của người ngay. Dùng được hay không, đều xem con có điều khiển nổi nó hay không."

(*) Dư (): Chữ này nghĩa ban đầu là "xe". Trong chữ chứa bộ  (xa) chỉ cỗ xe, bên ngoài như có kết cấu bao bọc, gợi hình ảnh một chiếc xe đặt trong khung. Về sau, "dư" được dùng để chỉ quần chúng, đại chúng (giống như "xe chở người"), nên "dư luận" () là lời bàn luận của số đông. Ở đây tác giả mượn cấu tạo chữ để ví dư luận như một "cỗ xe", bản thân nó không phân thiện ác, quan trọng là người điều khiển nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!