ĐƯỢC MẤT NHƯ MƠ (1)
Tư thế ngỡ như quyến luyến vô cùng
────୨ৎ────
Lạc Vi lại tỉnh dậy hay đúng hơn, chỉ vừa có chút ý thức, thì nhận ra Tống Lan đang ngồi bên cạnh.
Lúc này đã là đêm, trong điện không thắp đèn, nên hắn không phát hiện nàng khẽ mở mắt rồi lại nhắm lại.
Lạc Vi nhắm mắt giả ngủ, cảm nhận ngón tay hắn lướt nhẹ qua má mình.
Dù là mùa nào, tay hắn vẫn lạnh như thế. Nàng từng nắm tay thiếu niên Tống Lãnh, tay hắn lúc nào cũng ấm, thậm chí còn hơi nóng. Còn Tống Lan... cho dù hai người từng đan tay thật chặt, lòng bàn tay hắn vẫn lạnh buốt như băng.
Nàng nghe thấy giọng hắn rất khẽ, gần như là tự nói với mình:
"Ngươi rốt cuộc..."
Mới nói được ba chữ, hắn đã dừng lại.
Những ngón tay lần mò trên da thịt nàng, như một thứ gì đó rợn người. Lạc Vi mơ màng, trong lòng dâng lên cảm giác buồn nôn khó chịu. Nàng nghĩ, lúc này nếu có một con rắn thật bò bên cạnh, e rằng cũng không khiến nàng ghê sợ đến vậy.
Hắn còn độc hơn rắn... lạnh hơn cả rắn.
Tống Lan ngồi lặng bên nàng hồi lâu. Thấy nàng vẫn chưa tỉnh, hắn mới đứng dậy rời đi.
Đợi đến khi tiếng bước chân của hắn hoàn toàn biến mất, Lạc Vi mới mở mắt, theo bản năng đưa tay chạm vào vết thương.
Vết thương đã được băng bó, rịt thuốc cẩn thận, quanh người thoảng mùi thuốc đắng lẫn ngọt.
Nàng biết, lúc nãy đáng lẽ nên tỉnh lại, nhân lúc Tống Lan hiếm khi lộ vẻ dao động mà hỏi cho ra sống chết của Yên La, rồi nói vài lời để gỡ sạch liên can.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nàng lại không dám mở miệng.
Có lẽ là không dám hỏi... cũng có lẽ vì hôm nay quá mệt, nàng thật sự không còn tâm trí để đối phó với hắn, càng sợ lỡ lộ ra sơ hở trước mặt hắn.
Một cung nhân đẩy cửa bước vào. Thấy nàng đã tỉnh, vừa định gọi người, Lạc Vi đã vội ho khẽ:
"Không... không cần..."
Cung nhân ấy còn rất trẻ, thấy nàng ho thì cuống quýt chạy lại:
"Nương nương, để nô tỳ đi gọi y quan đến."
Lạc Vi lắc đầu, nắm lấy tay nàng, giọng dịu lại:
"Không cần."
Nàng nhìn kỹ thêm mấy lần, nét mặt giãn ra:
"Ngươi là người họ Lý, trước kia được Ngọc quý phi đưa đến?"
Cô gái trông chỉ mười lăm, mười sáu tuổi, nghe vậy liền gật đầu:
"Vâng. Trước đây Yên La tỷ tỷ đã dặn đi dặn lại, nếu sau này không còn hầu hạ ở điện Quỳnh Hoa nữa, thì bảo nô tỳ đến bên cạnh chăm sóc nương nương. Tỷ ấy còn giao cả thẻ lệnh và chìa khóa của người quản sự cho nô tỳ."
Lạc Vi nắm tay nàng, liếc qua chỗ thuốc y quan để lại bên cạnh, khẽ nói:
"Được, Lý nữ quan. Nay ngươi đã nắm việc, trước hết hãy cho lui hết cung nhân ngoài nội điện, cứ theo lệ cũ khi còn Phùng nữ quan. Bản cung không bị thương nặng, chỉ là mệt, không muốn gặp ai."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!