Chương 40: (Vô Đề)

MƯA GIÓ TRIỀN MIÊN (3)

Vua giả vô đức, Đinh Hoa có oan.

────୨ৎ────

Sáng hôm sau, Diệp Đình Yến xin cáo nghỉ.

Hắn vốn làm việc luôn chăm chỉ, rất hiếm khi có chuyện như vậy. Tống Lan sai người đến hỏi, nhận được câu trả lời rằng hắn bị nhiễm phong hàn.

Dù không hiểu giữa mùa hè thì phong hàn từ đâu ra, Tống Lan vẫn phái ngự y đến tận phủ đưa thuốc, tỏ ý ân sủng.

Ngự y trở về cũng nói, quả thật Diệp đại nhân không biết vì sao trúng gió, sốt khá nặng, may mà điều dưỡng tốt, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ ổn.

Lạc Vi ngồi bên cạnh Tống Lan, tiện tay vốc một nắm hạt dưa trên bàn nghịch chơi, trong lòng lại chợt vẽ ra cảnh Diệp Đình Yến vì qua loa ứng phó với Tống Lan, sau khi về phủ phải thức trắng đêm ra gió, nghĩ càng thấy có vài phần buồn cười.

Đúng lúc ấy Tống Lan nhìn sang:

"A tỷ đang cười gì vậy?"

Lạc Vi lười biếng đáp:

"Không có gì. Diệp đại nhân là dạng thư sinh yếu ớt, đã bệnh thì cũng phải chịu khổ một phen, Tử Lan nên chăm sóc an ủi cho tốt mới phải."

Tống Lan ném tấu chương trong tay xuống, cười nói:

"A tỷ tưởng hắn là thư sinh yếu đuối sao? Hắn xuất thân tướng môn, thân thủ không tệ, chỉ là bình thường không thích ra tay mà thôi."

Hắn phái Diệp Đình Yến theo bên nàng, vốn không sợ nàng biết. Lúc này nói ra những lời ấy, chính là một lời nhắc nhở kín đáo với nàng.

Lạc Vi từng hạt từng hạt xoa những hạt dưa trong tay, thuận theo ý hắn mà nói đùa:

"Nhân tài tốt như vậy, suy cho cùng cũng là người của bệ hạ. Thần thiếp xin chúc mừng bệ hạ."

Tống Lan cũng thuận miệng trêu đùa lại vài câu.

Hôm nay, chưa đợi nàng xem được mấy bản tấu, Tống Lan đã nói trời tối rồi, sai người dọn bữa. Lạc Vi cùng hắn dùng xong bữa tối, viện cớ thân thể không khỏe, Tống Lan liền quan tâm nàng một hồi, rồi khởi giá đến cung của Ngạn nương tử.

Vị Ngạn nương tử này tên Ngạn Vũ, từng là cung nữ bên cạnh mẫu thân của Tống Lan, tức Thành Huệ Thái hậu. Khi xưa Tống Lan xin cưới Lạc Vi, từng thề son sắt sẽ không lập hậu cung. Về sau không chịu nổi áp lực, cuối cùng vẫn nạp con gái của Ngọc Thu Thực và cung nữ do Thành Huệ Thái hậu đưa tới.

Nhưng tính ra, hậu cung của hắn cũng chỉ có ba người, so với các triều trước thì vẫn là ít ỏi.

Sau khi Tống Lan rời đi, Lạc Vi cùng Yên La trở về điện Quỳnh Hoa. Đệ tử của Lưu Hỉ là Lưu Minh Trung không theo giá, lúc này đang lặng lẽ đi phía sau nàng.

Đi chưa được mấy bước, Lạc Vi lên tiếng hỏi:

"Dạo gần đây Thái hậu có gây chuyện không?"

Lưu Minh Trung hạ giọng đáp:

"Có. Mấy ngày nay bệ hạ thường đến chỗ Ngạn nương tử, cũng là vì lo Thái hậu ban đêm phát bệnh điên. Nếu ngự y đến không kịp, e rằng hậu cung sẽ không được yên ổn."

Sau khi Tống Lan đăng cơ, phong mẹ ruột làm Thành Huệ Thái hậu, đưa vào hậu cung dưỡng bệnh. Quần thần lấy cớ bà từng là cung nhân trong hậu cung của tiên đế, lại không được tiên đế sủng ái, nên phản đối việc bà nhiếp chính. Nhờ vậy mới có cơ hội để Lạc Vi và Ngọc Thu Thực chia thế đối đầu ngang nhau.

Nhưng chỉ có vài người thân cận mới biết, bất kể quần thần có phản đối hay không, Thành Huệ Thái hậu cũng sẽ không nhiếp chính.

Bởi vì bà mắc chứng điên loạn.

Bệnh điên của bà khác với tâm bệnh phát tác thất thường như của Diệp Đình Yến. Nó không phải loại ẩn trong cơ thể, bình thường khó ai nhận ra, nhưng một khi phát tác thì có thể làm hại người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!