MƯA GIÓ TRIỀN MIÊN (2)
"Đừng đi."
────୨ৎ────
Diệp Đình Yến khẽ nâng mí mắt, đôi đồng tử đen sâu thẳm nhìn thẳng vào nàng.
Chỉ lúc nãy thôi, rõ ràng hắn đã có chút thất thần, có lẽ là khi buột miệng nói "cầm lòng không đặng" hoặc là lúc lỡ gọi "nàng" thay vì "nương nương".
Lạc Vi chăm chú nhìn hồi lâu, nhưng rốt cuộc vẫn không thể nhìn ra thêm điều gì.
Trong tay nàng vẫn còn cầm cây bút lông hắn vừa đưa, đó là loại bút tán trác dùng để chép kinh ở chùa Tụ Thanh, không có bút tâm, là thứ văn nhân đương thời rất ưa chuộng.
Ban nãy vì vội chất vấn, nàng đứng quá gần, lúc này gần như đã sát ngay trước mặt hắn.
Diệp Đình Yến không trả lời, ngược lại còn hơi nghiêng người về phía trước, áp sát bên má nàng.
Hơi thở ẩm ướt, gần đến mức chạm vào da, mang theo cảm giác tê nhẹ, lại hơi ngứa, giống như cánh hoa rơi lả tả, vô tình lướt qua gò má.
Lạc Vi không lùi lại, vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ là nhịp thở khẽ gấp hơn một chút.
Hắn lập tức nhận ra sự thay đổi ấy, liền nheo mắt cười.
Thấy nụ cười đó, Lạc Vi bỗng hạ mi xuống.
Nàng vốn nghĩ hắn sẽ giống như trước kia, không chút kiêng dè mà hôn xuống.
Không ngờ hắn lại không làm vậy.
Diệp Đình Yến làm như không hề nghe thấy lời chất vấn của nàng, chỉ lần theo bờ vai nàng mà vuốt xuống, rồi bất ngờ nắm lấy tay nàng đang cầm bút.
Lạc Vi theo phản xạ muốn rút tay lại, nhưng hắn không buông, cứ thế kéo nàng đứng dậy theo mình.
Nàng bị ép lùi lại hai bước, nhưng ngay sau đó lại bị Diệp Đình Yến kéo ngược trở về bằng một lực mạnh đến không thể phản kháng.
Hắn đứng phía sau nàng, vòng tay ôm trọn, một tay nắm lấy tay nàng, tay kia giữ chặt vai, không cho nàng đứng dậy.
Diệp Đình Yến giữ nguyên tư thế ấy nắm tay nàng mà viết. Nét đầu tiên rơi xuống đúng chỗ mệnh cung cuối cùng còn bỏ trống trong lá số của nàng.
Vốn định bổ sung sao chủ cho mệnh cung đó.
Lạc Vi kháng cự dữ dội, khiến nét bút vừa hạ xuống đã run rẩy, chẳng ra hình dạng.
Nàng khẽ quát: "Ngươi!"
Diệp Đình Yến như vô tình đặt cằm lên vai nàng, giọng khàn nhẹ:
"Muốn biết vì sao ta biết ư? Viết xong, ta sẽ nói cho nàng."
Cử chỉ quen thuộc ấy khiến Lạc Vi khựng lại, lực chống cự nơi tay cũng yếu đi đôi phần. Nhân lúc nàng phân tâm, Diệp Đình Yến liền dẫn tay nàng, viết xuống hai chữ ngay ngắn trong mệnh cung.
Tử Vi.
Trong mệnh cung của nàng vốn là một sao Tử Vi, nhưng hắn lại cố ý thêm một nét, khiến chữ "Vi" biến thành "Vi" trong tên nàng, như mang ý trêu ghẹo kín đáo.
Viết xong, hắn khẽ hỏi:
"Sao Tử Vi một mình giữ mệnh... có khi nào nàng cũng thấy cô độc không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!