Chương 36: (Vô Đề)

ÁNH TRĂNG THUỞ TRƯỚC (3)

Hạc vàng đã đi, lầu cao vẫn đứng

────୨ৎ────

Yên La lấy một tấm lụa mỏng khoác lên người nàng, thấy nàng dù trong giấc ngủ nàng vẫn nhíu chặt chân mày, liền vào nội thất mang ra một lò hương men xanh hình hoa sen. Hương nhài trộn với đàn hương, tỏa thành một làn khói mỏng lững lờ trước cửa sổ.

Khi rời khỏi nội thất, nàng liếc nhanh một cái, thấy chậu mai bệnh đặt ở góc đã bị cắt đi cành thứ hai, mà vết sẹo của lần cắt trước đã hòa lẫn với màu thân cây, gần như không còn nhận ra nữa.

Nó ở nơi tối tăm trông như đã chết, ai ngờ bên trong vẫn còn sức sống mới.

Nàng nhìn xong, cũng thấy lòng vui lên, bèn kéo một chiếc ghế sơn đỏ đặt trước cửa sổ nơi Lạc Vi đang say ngủ, tựa vào hoa văn chạm khắc trên khung gỗ mà ngắm trăng.

Lạc Vi tỉnh rượu được đôi phần, dường như cảm nhận được động tác của nàng, nhưng không muốn đứng dậy, chỉ lười biếng nằm sấp bên cửa. Thấy nàng im lặng hồi lâu, đột nhiên mở miệng hỏi:

"Ngươi nói xem, lúc Bộ Quân ra đi, trong lòng có từng hận ta không?"

Yên La mỉm cười, hỏi ngược lại:

"Nếu năm đó cô không biết gì cả, ta đem mọi chuyện nói hết cho cô, cô có hận ta không?"

Lạc Vi lẩm bẩm:

"Sao có thể giống nhau... nếu ta chưa từng biết gì... thì làm gì có năm đó với bây giờ..."

Yên La ngẩng đầu nói:

"Ta cũng muốn hỏi cô, trên đời có nhiều thứ đáng để lưu luyến như vậy, năm đó là ta, bây giờ là Bộ Quân, vì sao lại có thể quyết tâm buông bỏ?"

Lạc Vi đưa tay quờ quạng trên bàn nhỏ một hồi, nhặt được một chiếc chén rượu trống, cầm trong tay nâng về phía nàng:

"Ta hỏi ngươi, ngày nhà tan cửa nát trong lòng ngươi nghĩ gì?"

Yên La thấy nàng cầm ngược chén, liền đưa tay chỉnh lại:

"Ta nhất định phải sống, để báo thù cho tất cả."

Lạc Vi lại nhét chén rượu vào tay nàng:

"Nói hay lắm... năm đó ta... không bằng ngươi."

Nàng buông tay xuống, cơn buồn ngủ càng lúc càng nặng:

"Hồi còn trẻ, huynh trưởng lén lên Bắc U, ta mượn danh huynh ấy, theo Linh Diệp đến thư viện của Trịnh Thủ tiên sinh ở Hứa Châu để học. Năm đó Hứa Châu gặp nạn châu chấu, chưa học được mấy ngày hắn đã đứng ra chủ trì việc cứu tế. Bọn ta ở đó hơn ba tháng đến khi mọi thứ yên ổn trở lại, cũng vào một đêm trăng tròn, hắn dẫn ta lên Kim điện trên núi Hứa Châu lập lời thề..."

Yên La lặng im nghe, câu chuyện này trước đây nàng chưa từng kể.

"Hắn nói, đời này nguyện vì quốc gia, nguyện vì bách tính mà thiêu thân."

"Trước kia sống trong thành Biện Đô, nghe biết bao lời dạy của thánh hiền, nhưng với ta tất cả vẫn mơ hồ xa vời... cho đến khi chúng ta bước trên con đường ở Hứa Châu... Lá cây ven đường còn đọng sương sớm, người qua lại vội vã, vác những chiếc cuốc thật nặng, nhưng suốt đường vẫn khe khẽ hát. Nạn châu chấu đã được khống chế, lúa ngoài đồng vừa mới trổ bông.

Có một bà lão lướt qua ta, ta nghe bà nói, nhờ ơn trời đất, năm nay quan phủ chịu làm việc thực, đợi đến cuối thu được mùa, ngay cả con gái nhỏ cũng có thể có một bộ áo mới... Khoảnh khắc ấy, ta bỗng thấy trong lòng vui sướng, bình yên đến lạ. Ngẩng đầu nhìn lên, núi non mờ trong khói sớm xanh biếc trùng điệp, mặt trời sắp mọc, con đường lớn như trải dài dưới trời xanh. Hắn nắm tay ta, chúng ta cứ thế chậm rãi bước đi giữa đất trời... ta nghĩ, thì ra đây chính là giang sơn trong sách, đây chính là xã tắc của chúng ta."

Nghe đến đây, Yên La chớp mắt, mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, bên má mình đã lăn xuống một hàng nước mắt.

Trên mặt Lạc Vi cũng nở ra một nụ cười:

"Ta cùng hắn lập lời thề, nói đời người một kiếp, trời ban cho ta vinh hoa và cơ hội, thì chúng ta phải có lý tưởng như thế... Lời thề ở Kim điện cứ vương vấn không dứt, cũng nhờ lời thề ấy, đêm đó khi ta cầm kiếm... đã chần chừ một khắc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!