Chương 31: (Vô Đề)

DÒNG CHẢY HÔM NAY (2)

Đây mới thật sự là món quà lớn mà Diệp Đình Yến muốn dâng cho nàng

────୨ৎ────

Nhân chứng này vốn là tiểu hoàng môn* ở bãi Mộ Xuân, kiêm việc quét dọn, khoảng mười bảy, mười tám tuổi. Lúc bước vào đại sảnh, hắn run rẩy, lời nói còn lắp bắp, đến khi nhìn thấy mọi người trên tòa, hai chân gần như mềm nhũn, suýt nữa ngã nhào.

(*) Tiểu hoàng môn là chức quan thuộc hệ thống thái giám trong cung đình Trung Quốc thời cổ. Hoàng môn là tên gọi chung cho thái giám làm việc trong hoàng môn (khu vực cửa ngự tiền gần nơi hoàng đế ở). Tiểu hoàng môn là cấp thấp hơn trong số thái giám thuộc hoàng môn, thường phụ trách truyền đạt mệnh lệnh, hầu hạ bên cạnh hoàng đế, hoặc làm các việc chạy vặt trong khu vực gần long nhan.

"Tiểu... tiểu nhân xin chào các quý nhân."

Diệp Đình Yến rời ghế, trực tiếp đỡ cánh tay nhỏ bé của hắn, ra hiệu cho hắn đứng thẳng người.

Vị nội giám thấy là hắn, thở phào nhẹ nhõm, ngập ngừng đáp lễ:

"Diệp... Diệp đại nhân."

Diệp Đình Yến dịu dàng nói:

"Nhược Thủy, không cần lo lắng. Những lời ngươi từng nói với ta ngày trước, giờ đều có thể nói ra với các vị đại nhân, thiên tử ngồi trên minh đường, tuyệt đối không để một ai oan uổng."

Lạc Vi từ xa nhìn thấy Thường Chiếu nhíu mày.

Rõ ràng, hai người cùng điều tra vụ án, nhưng nhân chứng này, Diệp Đình Yến chưa từng nhắc đến trước mặt hắn.

Được Diệp Đình Yến an ủi, tiểu hoàng môn tên là Nhược Thủy lạ thường bình tĩnh trở lại, sau khi lạy một lần nữa, giọng nói không còn run rẩy nhiều nữa:

"Tiểu nhân Nhược Thủy, vốn là người trông ngựa và quét dọn ở bãi Mộ Xuân."

Vị quan Hình Tự đứng trên ghế nói:

"Nhân chứng đã thấy gì trong vụ ám sát ở bãi Mộ Xuân, cứ kể rõ ra."

Nhược Thủy vội đáp "Vâng", rồi nói tiếp:

"Bệ hạ chuẩn bị tới bãi Mộ Xuân đi săn, nhưng trước nửa tháng đã có người bắt đầu dọn dẹp, chuẩn bị nơi chốn. Những quý nhân thường tới cưỡi ngựa gần đây cũng ít xuất hiện. Tiểu nhân nhớ... trong nửa tháng đó, chỉ có Nhị công tử họ Lâm cùng vài người bạn vẫn thường tới chỗ ta. Trong sân bắn cung, cưỡi ngựa, chơi bóng ngựa, vốn định chạy vào rừng, nhưng quản sự không cho, đã bị từ chối."

Lâm Triệu vội nói: "Đó là do bãi Mộ Xuân sắp tới mùa đi săn, ta chỉ chăm chỉ luyện tập mà thôi."

Diệp Đình Yến "tặc lưỡi":

"Biết bao nhiêu nơi trong Biện Đô, từ Kim Minh Trì, Thanh Thiềm Viên, đến cả phủ của Lâm gia, sao lại phải lo không có chỗ luyện tập khác? Lời này của nhị công tử hơi gượng gạo rồi."

Lâm Triệu vừa định phản bác thêm, thì quan viên Điển Hình Tự* vừa mở lời lúc nãy khẽ ho một tiếng, chỉ với Nhược Thủy: "Tiếp tục nói."

(*) Điển hình tự khanh là một chức quan trong hệ thống triều đình phong kiến xưa, "điển hình" có nghĩa là người quản lý việc lập pháp, xử lý hình phạt, và "tự khanh" là một chức quan đứng đầu trong bộ máy quan lại. Do đó Điển hình tự khanh là người đứng đầu cơ quan tư pháp, chịu trách nhiệm coi sóc và thi hành pháp luật hình sự của triều đình.

Nhược Thủy liếc Lâm Triệu đầy e dè: "Xin lỗi Nhị công tử, tiểu nhân chỉ nói đúng sự thật mà thôi. Dù rằng Nhị công tử thường đến đây, cũng không hề trái phép. Ngày hôm đó Diệp đại nhân đến bãi Mộ Xuân điều tra, hỏi đi hỏi lại mấy lần, tiểu nhân mới nhớ ra... đã từng thấy Nhị công tử ở một nơi..."

"Ngày hôm đó, có quý nhân cử thuộc hạ mang thanh bảo kiếm làm 'cờ hiệu' vào bãi săn, trước khi đưa đến bệ hạ, bất ngờ gặp Nhị công tử. Lúc đó, người đi theo để lau rửa kiếm chính là tiểu nhân và đồng sự cùng phòng. Nhị công tử không ngần ngại, cầm kiếm khoe với bằng hữu một cách tỉ mỉ."

Vừa nói xong, mọi người chấn động.

Mọi người đã nhiều lần kiểm tra, các nội giám xem kiếm ở bãi Mộ Xuân đều rất chắc chắn, trước khi "Thuần Quân" được mang vào sân làm cờ hiệu, đã được kiểm tra kỹ lưỡng, và thanh kiếm vào sân chắc chắn là chưa bén lưỡi.

Nhưng đến khi hai người cùng rút ra, nó lại trở thành một thanh bén lưỡi.

Giữa lúc đó, chắc chắn đã có người tìm cơ hội thay kiếm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!