CỐ NHÂN ĐÔNG SƠN (2)
"Yến trong thịnh yến"
────୨ৎ────
Hoàng đế và hoàng hậu đến muộn nên yến tiệc tại đài Điểm Hồng vẫn chưa bắt đầu, nhưng các sĩ tử và học giả đi tới đi lui phần lớn đã vào chỗ.
Tiệc xuân vô cùng long trọng, chỉ cần là người có tên tuổi trong triều đều có thể được hoàng đế ban cho một chén rượu mới. Mùa xuân năm nay lại khác với những năm trước, năm ngoái là lần đầu tiên Tiểu Chiêu Đế mở khoa cử sau khi đăng cơ, vì thế trong yến tiệc năm nay có thêm rất nhiều gương mặt mới.
Có một vị văn quan trẻ đang giải thích cho người bạn vừa được tuyển vào Quỳnh Đình của mình:
"Ba năm trước ngươi chưa vào Biện Đô nên không biết nhiều, năm đó sau án Thích Đường, bệ hạ tuổi còn nhỏ đã vội vàng đăng cơ, tất nhiên khiến nhiều triều thần bất an."
Hứa Đạm là người U Châu, kỳ thi lần này đỗ hạng mười một Nhị giáp. Tuy không thể sánh với Trạng nguyên hay Bảng nhãn, nhưng nhờ danh tiếng rất tốt ở địa phương nên vẫn được đặc cách đề bạt, tuyển vào Quỳnh Đình.
Vị văn quan trẻ còn chưa nói xong, Hứa Đạm đã khó hiểu mà cắt ngang, hỏi:
"Nhưng tiên đế có nhiều con trai, sau khi Thái tử Thừa Minh qua đời, vì sao Chính Sự Đường lại chọn bệ hạ, con trai thứ sáu lên ngôi?"
"Im miệng! Im miệng!" Vị quan văn trẻ tuổi sốt ruột đến mức dậm chân, hạ giọng mắng:
"Lời như thế mà cũng dám nói to? Bảo ngươi ngốc, hóa ra ngươi đúng là ngu thật! Bệ hạ tiềm long tại uyên*, được trời phù hộ, một khi sơn lăng sụp đổ, tự nhiên có thể một bước bay cao."
(*) Tiềm long tại uyên (): Xuất phát từ Kinh Dịch, nghĩa đen là "rồng ẩn mình dưới vực sâu". Chỉ người có tài năng nhưng đang ẩn nhẫn, chưa gặp thời, cần chờ cơ hội thích hợp mới hành động.
"Y không dám nói thì để ta nói giúp cho."
Bên kia Hứa Đạm, một sĩ tử cầm chén rượu liếc nhìn xung quanh, bỗng tiếp lời:
"Năm đó sau án Thích Đường, tiên đế nghe tin dữ của trữ quân, đau đớn tột cùng mà băng hà, hoàng đế qua đời đột ngột, chiếu lập thái tử còn chưa kịp sửa lại, hoàng thành nhất thời vô chủ. Các đại thần trong Chính Sự Đường suốt đêm vào cung bàn đối sách, các thế gia ở Biện Đô rục rịch, ai nấy tự làm theo ý mình, đều muốn đưa hoàng tử của gia tộc mình lên ngôi, mắt thấy sắp xảy ra một trận gió tanh mưa máu..."
Đế Hậu chưa tới, tể phụ cũng chưa đến, thấy xung quanh mọi người đều đang uống rượu nói chuyện, vị văn quan trẻ thở dài một tiếng, không nhịn được nữa, bèn ghé sát lại, tiếp tục kể cho Hứa Đạm nghe:
"Sau đó, Tể phụ* Ngọc thái sư [1] ra mặt dàn xếp, đề nghị tôn Kim thượng lên ngôi, vì người không có bên ngoại là thế gia. Khi còn là hoàng tử, bệ hạ tính tình nhu nhược, mẹ đẻ tuy từng được sủng ái, nhưng xuất thân chỉ là tỳ nữ của tiên hoàng hậu, không thể làm mẫu nghi thiên hạ. Việc làm của Thái sư vấp phải sự chỉ trích dữ dội từ Ngự Sử Đài, nói ông ta muốn noi theo hạng như Lý Tư, Triệu Cao, lợi dụng ấu đế để thao túng triều chính."
(*) Tể phụ (): Chỉ các quan đại thần cao nhất trong triều, phụ tá hoàng đế xử lý chính vụ, tức tể tướng hoặc phụ chính đại thần. Là đứng đầu bách quan, nắm quyền hành chính cao nhất. Từ này cũng có thể dùng chung cho các chức như Thái tể, Thừa tướng, Nội các đại học sĩ.
"Nhưng trong số các hoàng tử của tiên đế, quả thực chỉ có bệ hạ là không có ngoại thích gây họa. Lại thêm được Thái tử Thừa Minh che chở nhiều năm, là thân thích gần gũi của Đông cung. Mọi người tranh cãi hồi lâu vẫn không có kết quả. Sử xanh từng có thế gia loạn chính, cũng từng có tể phụ chuyên quyền, vết xe đổ còn ngay trước mắt, tình thế lúc bấy giờ quả thật là tiến thoái lưỡng nan."
"Biện Đô nguy cấp, Cấm quân và Vệ binh thậm chí đã rút kiếm giằng co ở cửa Đông, binh biến chỉ còn trong gang tấc... Trong lúc ấy, may nhờ Hoàng hậu điện hạ đứng ra, mới hóa giải được cục diện."
Hứa Đạm nghe mà kinh hồn bạt vía, liên tục cảm thán:
"Quả thật là nguy hiểm! Nhưng điện hạ chỉ là nữ tử, sao có thể giải được mối lo của thiên hạ?"
Sĩ tử cầm chén rượu không hài lòng nói:
"Nghe nói nữ tử Bắc U các ngươi hào sảng dũng mãnh, từng có cả nữ tướng, vậy mà ngươi là người U Châu lại nói ra lời này, coi thường nữ tử! Hoàng hậu đương triều sao có thể so sánh với nữ tử bình thường?"
Hứa Đạm vội vàng xin lỗi:
"Là nhận định phiến diện của tại hạ. Sớm đã nghe danh của điện hạ, là kỳ nữ trăm năm khó gặp."
Vị văn quan trẻ bên cạnh cũng tán đồng:
"Đúng là như vậy. Hoàng hậu vốn xuất thân từ thế gia công thần khai quốc của Đại Dận, Tô gia đời đời hiển quý không nói, hai đời có đến ba vị tể tướng, vinh hiển rực rỡ biết bao! Nương nương là trưởng tôn nữ của Tô Văn Chính công, là trưởng nữ của đế sư, gia học uyên thâm, lại từng bái sư Cam thị lang và Chính Thủ tiên sinh, văn võ song toàn, xứng danh lan thơm sông Lễ, chỉ mọc đất Nguyên*, một bậc nữ trung hào kiệt."
(*) Lễ lan nguyên chỉ (): Hoa lan mọc bên sông Lễ, cây Chỉ ngụ tại sông Nguyên. Là một điển tích văn học cổ, dùng để ca ngợi phẩm chất cao quý của con người. Cả hai đều xuất phát từ văn hóa Khuất Nguyên trong Sở Từ, nơi thường dùng lan và chỉ để tượng trưng cho người quân tử, phẩm hạnh thanh cao, trong sạch.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!