ĐƠN THUẦN CÒN ĐÂU (4)
"Nương nương có chịu... cứu thần một mạng không?"
────୨ৎ────
Hạ chí đang độ rực rỡ, trong vườn Tư Thiện Đường, những tán chuối xanh um, một màu biếc như muốn nhỏ giọt, mấy khóm sát bên cửa sổ còn lờ mờ vương lại những vết mực nhàn nhạt.
Lạc Vi thay chiếc áo mỏng màu lam nhạt, tay xách hộp thức ăn, nhún nhảy đi phía trước Tống Linh.
Khi xuân tuần, Tống Linh tặng nàng một thanh kiếm tốt, Lạc Vi vui mừng khôn xiết, cứ quấn lấy Yến thiếu tướng quân đi theo đoàn, đòi dạy nàng dùng kiếm.
Khó lắm mới học được, nàng muốn quay về múa cho Tống Linh xem, nào ngờ lại không biết đã làm hắn phật ý ở chỗ nào.
Tống Linh suốt ba ngày liền không để ý đến nàng, mãi đến hôm nay mới hạ mình đến tìm nàng nói chuyện. Lạc Vi tự tay làm món anh đào ngâm nước mía để trong bát đá lạnh, cuối cùng cũng dỗ được hắn nguôi giận.
Sau đó hai người chợt nhớ ra Tống Lan đến Tư Thiện Đường vẫn chưa đi thăm, liền làm thêm một bát, cùng nhau đi tìm hắn.
Tống Lan đã thay một bộ áo lan sam màu đen sạch sẽ, để lộ viền áo trong trắng như tuyết, đầu đội phốc đầu. Vì không có nội giám hầu hạ, hắn tự mình đeo chiếc rương sách nhỏ sau lưng, chậm rãi bước về phía thư đường.
Lạc Vi vừa trông thấy hắn, đang định cất tiếng gọi, thì bị Tống Linh túm lấy sau cổ áo kéo lại.
Nàng hơi khó hiểu, thuận theo ánh mắt Tống Linh mà nhìn sang, thì thấy ngũ hoàng tử Kỳ, người mặc vàng đeo ngọc, chẳng biết từ đâu xông ra, vẻ mặt hầm hầm, chặn trước mặt Tống Lan.
Tống Lan nắm chặt dây đeo rương sách, nhỏ giọng gọi:
"Ngũ ca..."
Lời còn chưa dứt, Tống Kỳ đã vung chân đá mạnh, trúng thẳng vào ngực Tống Lan. Hắn không kịp đề phòng, kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã ngửa ra sau.
Chiếc rương sách va vào bậc thềm, giấy tờ bên trong văng tung tóe khắp đất.
Tống Kỳ tức giận quát lớn:
"Ngươi to gan! Dám..."
Khoảng cách hơi xa, nửa câu sau không nghe rõ.
Thấy Tống Lan bị đá đến mức mặt tái nhợt, Lạc Vi vội vàng muốn chạy tới ngăn lại, nhưng Tống Linh vẫn giữ nàng trong tay, sắc mặt hơi lạnh, tiếp tục lắng nghe hai người nói chuyện.
Tống Lan ôm ngực, nói gì đó, khiến Tống Kỳ càng nổi giận. Hắn vung tay hất đổ chiếc rương sách mà Tống Lan vừa nhặt lên:
"Ngươi sinh vào giờ xấu, mẫu phi lại là tiện nhân bị giam ở Lan Huân Uyển. Phụ hoàng và nhị ca cho phép ngươi tới đây đã là ân điển trời ban! Ngươi còn dám không biết điều, cố ý..."
Hắn nói rồi định ra tay lần nữa. Tống Linh tiện tay rút thẻ lệnh bằng huyền thiết bên hông, vung đi, trúng thẳng vào cổ tay Tống Kỳ.
Cơn giận của Tống Kỳ còn chưa nguôi, lại bị chọc lên, hắn chụp lấy tấm lệnh bài, nghiến răng quay đầu quát:
"Kẻ nào dám..."
Mới nói được nửa câu, hắn chợt nhìn rõ người tới, lập tức đổi giọng, có chút chột dạ, lắp bắp:
"Nhị... nhị ca."
Lạc Vi tiến lên đỡ Tống Lan dậy. Tống Linh chắp tay sau lưng, bước tới gần, lạnh giọng nói:
"Bắt nạt ấu đệ, ăn nói vô lễ, những lời dạy dỗ thường ngày của tiên sinh, ngươi đã quên sạch rồi sao?"
Tống Kỳ cúi đầu lẩm bẩm:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!