ĐƠN THUẦN CÒN ĐÂU (3)
Lục điện hạ trong rừng mai
────୨ৎ────
Trong vườn có rất nhiều hoa mai, hương thơm thanh nhã. Cuối con đường nhỏ là một cái giếng vuông xây bằng gạch đá. Lạc Vi mải mê ngắm mai suốt dọc đường, đến gần miệng giếng mới nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ:
"Ai đó?"
Âm thanh chợt khựng lại, như vừa bị giật mình.
Lạc Vi tiến thêm vài bước, nhìn ra phía sau miệng giếng, thấy một thiếu niên.
Cậu ngồi xổm bên giếng, tay cầm một miếng điểm tâm đã cắn dở, nơi khóe miệng còn dính vụn bánh. Gò má gầy gò, càng làm nổi bật đôi mắt đen láy mở to.
Trên người thiếu niên mặc một chiếc áo gấm thù du in hoa rất đắt tiền, nhưng cổ tay áo đã sờn rách, sợi vải tưa ra, còn lấm lem vết bẩn đậm nhạt, trông đã cũ kỹ không chịu nổi.
Huống hồ giữa ngày đông thế này, dù là gấm vóc quý giá đến đâu cũng chẳng đủ giữ ấm.
"Ngươi..."
Lạc Vi vừa cúi người định hỏi, thì thiếu niên như bị kinh sợ điều gì, "vụt" một cái bật dậy, nắm chặt miếng điểm tâm trong tay, lùi liền mấy bước.
Từ xa vừa lúc vang lên tiếng gọi:
"Lục điện hạ..."
Lục điện hạ?
Nghe danh xưng ấy, Lạc Vi lập tức suy nghĩ một lượt, trong đầu chỉ hiện lên vài ấn tượng mơ hồ, hiện giờ Cao Đế chỉ có sáu hoàng tử, ngoài vị đại vương đã sớm ra đất phong, các vị nhị, tam, tứ, ngũ đều đã đến tuổi học vỡ lòng, nàng đều từng gặp ở Tư Thiện Đường.
Chỉ có vị nhỏ tuổi nhất là lục hoàng tử Lan, vẫn chưa từng đến Tư Thiện Đường.
Mẫu phi của lục hoàng tử vốn là thị tỳ của hoàng hậu, theo hầu ở thiên điện Quỳnh Hoa. Chỉ là về sau không rõ vì sao bị cấm túc ở Lan Huân Uyển, từ đó rất ít khi xuất hiện trước mặt mọi người.
Hoàng đế không ghé đến, Lan Huân Uyển chẳng khác nào lãnh cung. Mẫu phi của Tống Lan thân thể yếu ớt, nhưng không hiểu vì sao Cao Đế lại không tìm cho hắn một dưỡng mẫu có thân phận cao hơn.
Vì thế từ nhỏ Tống Lan đã sống ở nơi này, do nội giám và các ma ma dạy dỗ chăm sóc.
Nhìn bộ dạng hiện tại của hắn, dường như sống không được tốt, chẳng lẽ cung nhân hầu hạ không tận tâm?
Sau khi tiếng gọi vang lên, Lạc Vi còn đang mải hồi tưởng những chuyện cũ, thì thiếu niên đối diện đã không kịp nghĩ nhiều, vội vàng nhét cả miếng điểm tâm còn lại vào miệng.
Miếng bánh vẫn còn hơn nửa, suýt nữa khiến hắn nghẹn lại. Thấy hắn ôm cổ họng, mắt trợn trắng, Lạc Vi vội rút khăn tay của mình, một tay lau vụn bánh nơi khóe miệng hắn, tay kia nhẹ nhàng vỗ lưng:
"Lục điện hạ, ăn chậm thôi."
Lời còn chưa dứt, một ma ma dạy dỗ thân hình đẫy đà đã thở hổn hển chạy tới. Còn chưa kịp nhìn rõ tình hình trước mắt, bà đã mở miệng quát:
"Lang quân làm bọn nô tỳ tìm khắp nơi!"
Lạc Vi nghe giọng điệu của bà không hề có chút kính trọng, không khỏi kinh ngạc, trong hoàng thành quy củ nghiêm ngặt như vậy, nàng chưa từng thấy cung nhân nào vô lễ đến thế.
"Sao cô cô có thể quát mắng lục điện hạ như vậy?"
Nghe thấy tiếng nói, ma ma chống nạnh ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn thấy bên cạnh là một tiểu cô nương mặc áo gấm dày màu hạnh phấn ánh lên như ráng chiều.
Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng dung mạo nàng xinh đẹp, y phục tinh xảo. Khi nói chuyện, đôi khuyên tai bạch ngọc bên tai khẽ đung đưa, phản chiếu ánh sáng trắng dưới nắng ấm mùa đông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!