Chương 24: (Vô Đề)

ẨN NGOÀI TRẦN TỤC (7)

"Vậy thì, nương nương phải lấy ra chút thành ý."

────୨ৎ────

Đêm xuống, Bùi Hy cuối cùng không nén được, xách một ngọn đèn lồng đi về phía hành lang trước. Trước cửa phòng Diệp Đình Yến có hai người canh giữ, đang đứng ghé đầu thì thầm.

Hắn giơ đèn soi thử, mới nhận ra đó là hai vị bằng hữu thân thiết của Diệp Đình Yến. Một người là lang y giang hồ từ Nam cảnh theo tới, hậu nhân của thần y Quyết Minh Tử, chỉ không hiểu sao không mang họ Lý, lại họ Bách.

Người còn lại là ẩn sĩ Giang Nam mà năm xưa Thừa Minh hoàng thái tử mỗi năm đều đích thân đến thăm, họ Chu, tên đơn là Gia, tự Sở Ngâm.

Bùi Hy chắp tay hành lễ:

"Bách y quan, Chu tiên sinh."

Bách Sâm Sâm cười híp mắt xua tay:

"Tiểu Bùi, không cần đa lễ."

Bùi Hy hỏi: "Công tử từ bãi Mộ Xuân trở về liền tự nhốt mình trong phòng, giờ đã khá hơn chưa?"

Bách Sâm Sâm đáp: "Không ổn lắm. Ta nhìn bộ dạng hắn, e là sắp..."

Chu Sở Ngâm trừng mắt nhìn hắn một cái, Bách Sâm Sâm đành nuốt nửa câu sau xuống, đổi giọng:

"Ài, người sống một đời, thoắt cái đã qua, tự khổ đến mức này, ai khuyên cũng vô ích."

Chu Sở Ngâm thở dài: "Ngươi vào xem hắn đi."

Hai người liền treo chiếc đèn Bùi Hy mang tới trước cửa, rồi cùng nhau rời đi. Bùi Hy đẩy cửa bước vào, trước tiên ngửi thấy mùi mực dầu nồng đậm.

Mắt Diệp Đình Yến dạo này không được tốt, hiếm khi thắp đèn. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, chỉ ở một góc có một cây nến đỏ cô độc le lói.

Cửa sổ gỗ mở toang, bị gió đêm thổi kẽo kẹt không ngừng, khiến ánh nến cũng lay lắt chập chờn, như chỉ chực tắt bất cứ lúc nào.

Hắn vốn yêu thơ họa, mê bút mực. Trước cửa sổ đặt một bức bình phong năm tấm màu trắng đã bị đề kín chữ, trên tường còn treo đủ loại thư họa.

Lụa trắng và giấy tuyên cùng bay trong gió, khắp phòng lạnh lẽo.

Ở trong phủ, Diệp Đình Yến không thích buộc tóc, thường mặc áo tay rộng bằng sa mỏng màu hồng nhạt, vẫn hay bị Bách Sâm Sâm trêu là "còn vương phong vị Ngụy Tấn".

Ngoài dự liệu của Bùi Hy, lúc này trên mặt hắn không hề có nửa phần u sầu, chỉ khép tay áo lại, chăm chú viết chữ.

Nghe có người đến gần, Diệp Đình Yến khẽ cười, đầu cũng không ngẩng lên:

"Thác Chi, ngươi lại xem thử đi, bức này ta thế nào cũng không viết cho ổn."

Bùi Hy không nói gì, bước tới gần nhìn, thấy hắn đang chép một đoạn trong "Mộc Lan Hoa Mạn

- Vị Tĩnh Xuân phú" của Trương Viêm:

"Hạc kia lặng cánh không lời

Mây xanh thôi bóng, rời xa cõi trần.

Đào nguyên cách mấy dặm gần

Hỏi xưa duyên cớ, người lần lối nao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!