Chương 2: (Vô Đề)

[QUYỂN 1]

Sen rời cố quốc đã ngàn năm

════════

CỐ NHÂN ĐÔNG SƠN (1)

Phơi đồ dưới cây, gặp chàng bên đường

────୨ৎ────

Năm Tĩnh Hòa thứ tư, năm Quý Mão, sắc xuân cuồn cuộn.

Nội quan* thân cận của hoàng đế là Lưu Hi, bước đến trước điện Quỳnh Hoa nơi hoàng hậu ở, trước mắt là cả khu vườn đầy váy áo nữ tử đang được phơi.

(*) Nội quan (): Cách gọi chung các chức quan trong nội đình thời cổ đại Trung Quốc, bao gồm cận thần của hoàng đế, nữ quan và hoạn quan, phụ trách việc hầu cận, quản lý sinh hoạt và các nghi lễ trong cung, đồng thời tham gia vận hành nội triều. Hệ thống này hình thành từ sớm, đến thời Tùy Đường thì hoàn chỉnh, do các cơ quan như Nội thị tỉnh quản lý. Về sau, nội quan thường được dùng chủ yếu để chỉ hoạn quan, tức thái giám hầu cận trong cung.

Đây không phải là lễ phục của hậu phi.

Hoàng hậu xuất thân từ thế gia danh tướng, là người hiền đức không ai sánh bằng, trước sau như một, từ khi được lập hậu đến nay luôn tận tâm phụ chính*, khắc kỷ giữ lễ. Ngay cả đám ngôn quan ở Ngự Sử Đài vốn nghiêm khắc ít cười cũng hết lời ca ngợi nàng.

(*) Phụ chính (): Chỉ việc phò tá, thay mặt hoặc cùng hoàng đế xử lý triều chính, thường xuất hiện khi hoàng đế còn nhỏ hoặc không thể trực tiếp lâm triều.

Theo lẽ thường, hoàng hậu tinh thông lễ nghi cung đình, hiểu rõ trong hoàn cảnh nào nên hành lễ ra sao, mặc trang phục gì. Những bộ váy thiếu nữ này, người trong cung chưa từng thấy nàng mặc qua.

Vì vậy cảnh tượng trước mắt càng thêm khó hiểu. Trong lòng Lưu Hi vô cùng thắc mắc, đi theo cung nhân thân cận của hoàng hậu xuyên qua khu vườn, không nhịn được lén nhìn mấy lần.

Lúc này đang là mùa xuân, trong vườn trồng xen liễu rủ và hải đường Tây phủ, nụ hoa vừa hé nửa kín nửa mở. Trời xanh trong như ngọc lưu ly, ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt đất, gió lay bóng động, xào xạc nhẹ nhàng.

Từng dải váy áo thiếu nữ như tinh hồn của hoa cỏ hóa thành, theo làn gió nhẹ mà bay phấp phới như rơi vào ảo mộng.

Nào là váy mây mỏng màu lam khói, nào váy múa vẽ ánh trăng sắc đỏ điểm cành, nào váy lụa mềm nhẹ màu đỗ nhược... đều là những kiểu dáng mà thiếu nữ kinh thành năm xưa ưa chuộng.

Những chiếc váy này được giữ gìn rất tốt, mới mẻ như thuở ban đầu.

Lưu Hi rốt cuộc không nhịn được, thấp giọng hỏi người đứng trước, là thị nữ thân cận của hoàng hậu, tên Yên La:

"Hoàng hậu nương nương, đây là...?"

Yên La quay đầu nhìn một cái, khẽ đáp:

"Hôm qua ban ngày, nương nương sai người khiêng ra mấy rương lớn đã niêm phong từ trước khi xuất giá, tìm lại toàn bộ những bộ váy trước khi nhập cung, giặt sạch, xông hương rồi đem phơi dưới nắng... Có lẽ nương nương rảnh rỗi, muốn tìm chút đồ thời thiếu nữ để hoài niệm thôi."

Vừa dứt lời, Lưu Hi qua cánh cửa chính điện phía xa xa nhìn thấy hoàng hậu khoác triều phục ánh đen dệt gấm tím vảy vàng. Trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là mình nghĩ nhiều rồi, một người quy củ như hoàng hậu, dù có tìm lại những bộ váy ấy, cũng sẽ không mặc chúng để dự yến tiệc.

Hắn phủi tay áo, chưa bước vào đã dứt khoát hành đại lễ:

"Thần thỉnh an nương nương."

Lạc Vi đang dang hai tay, mặc cho cung nhân hun hương hai ống tay áo. Khói hương bốc lên, nàng liền nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng cũng không mở ra, chỉ lười biếng nói:

"Ông Lưu, không cần đa lễ."

Lưu Hi đứng dậy, hơi khom người, cười nói:

"Bẩm nương nương, bệ hạ đi tuần xuân đã trở về, yến tiệc sắp mở. Bệ hạ lo nương nương mong nhớ, nên đặc biệt sai thần đến nghênh giá."

Năm ngoái phương Bắc thắng mấy trận lớn, triều cục vừa ổn định. Sau Nguyên Tiêu, tiểu Chiêu Đế liền lên phía Bắc tuần xuân. Đây là lần đầu tiên sau khi đăng cơ hắn xuất hành tuần du, một là để khích lệ tướng sĩ vừa thắng trận, hai là để lôi kéo tông thất và quyền quý phương Bắc, dọn đường cho việc thân chính*.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!