Chương 14: (Vô Đề)

THẦM GIỤC XUÂN TÀN (2)

Xuân sâu, mộng cũ

────୨ৎ────

Chớp mắt đã đến tiết Thanh Minh, trong ngoài cung uyển hoa xuân rơi rụng, mặc cho tàn phai. Triều đình cũng chẳng yên ổn, chiến sự nơi biên cảnh Bắc U kéo dài mãi không dứt, Giang Nam gặp hạn xuân, trong nội cung lại xảy ra án thị vệ thống lĩnh vì tình mà giết nữ quan, khiến mấy phe triều thần tranh cãi ầm ĩ không thôi.

Tuy được các triều thần tiến cử phụ chính, nhưng từ năm Tĩnh Hòa thứ hai, Lạc Vi đã không chịu buông rèm nhiếp chính nữa, chỉ lắng nghe lời hoàng đế, giúp người giải ưu, nếu không phải nàng biết lấy lui làm tiến, tránh né khỏi tầm mắt triều thần, e rằng cũng khó có được danh tiếng tốt đẹp như hiện nay.

Giờ đây Lạc Vi không cần dậy sớm, vui hưởng thanh nhàn, chỉ cần cứ bốn ngày đến điện Càn Phương một chuyến, giúp Tống Lan xử lý một số tấu chương tồn đọng là đủ.

Phong ba không ngừng, nàng tự có người nắm tin tức, thực sự không cần đích thân hành sự ngay dưới mí mắt hoàng đế và tể phụ, chỉ chuốc thêm nghi kỵ.

Trước Hàn Thực bốn ngày, hoàng cung lại đổ mưa xuân, khói mưa vướng liễu, thầm giục xuân tàn. Gặp tiết trời như vậy, Lạc Vi luôn cảm thấy lòng buồn bã, nghiêng mình bên cửa tròn ngắm mưa nhỏ giọt dưới mái hiên.

Cung nhân tất bật, buông rèm tre trước hành lang. Sân điện Quỳnh Hoa sâu hun hút, sau khi buông rèm lại càng thêm quạnh quẽ, u ám không thấy ánh sáng, chẳng giống ban trưa.

Yên La ôm một chiếc áo ngoài bước đến, định hỏi hoàng hậu có thấy lạnh hay không, lại thấy nàng chống tay im lặng, hóa ra đã ngủ thiếp đi.

Dạo này Lạc Vi mơ nhiều hơn trước rất nhiều. Ngoài mơ thấy đêm Nguyên Tiêu thường lặp lại kia, nàng cũng có thể mơ thấy những chuyện cũ khiến mình vui vẻ.

Ví như hôm nay, nàng mơ thấy lần đầu gặp người kia.Lần đầu theo phụ thân Tô Chu Độ vào cung, Lạc Vi mới chỉ năm tuổi.

Khi đó mẫu thân vẫn chưa qua đời, chỉ là thân thể suy yếu, quanh năm nằm bệnh, không thể cùng hai cha con họ đồng hành.

Trước mặt người ngoài, lễ pháp nghiêm ngặt, nhưng trong chốn riêng tư, giữa Tô Chu Độ và Cao Đế Tống Dung Tiêu lại không hề có khoảng cách quân thần. Trước mặt tri kỷ, hoàng đế thậm chí cũng ít xưng "trẫm".

Phất tay cho lui cung nhân, Cao Đế tự tay cầm ấm rót rượu cho phụ thân nàng, miệng cười hỏi:

"Chớp mắt đã năm năm, cuối cùng ngươi cũng chịu đưa con gái vào cung rồi sao?"

Tiểu cô nương xách vạt váy, học theo những bước sen uyển chuyển mà nhũ mẫu trong nhà dạy dỗ, non nớt tiến lên hành lễ:

"Thần nữ khấu kiến Hoàng đế bệ hạ, nguyện..."

Lời còn chưa dứt đã bị Cao Đế bế lên, cân thử một cái:

"Ôi, tiểu cô nương xinh xắn quá, Lạc Vi à, gặp trẫm như gặp thúc phụ, không cần hành đại lễ như vậy."

Nói rồi lại oán trách: "Chu Độ, ngươi cũng keo kiệt quá, có cô con gái tốt thế này, sao không sớm đưa vào cung?"

Tô Chu Độ có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không ngăn lại:

"Trẻ con vào cung, lỡ va chạm thì sao cho phải? Nay nó đã hiểu chuyện, thần mới dám đưa đến cho bệ hạ xem."

Lạc Vi thấy Cao Đế hiền hòa dễ gần, dần dần cũng không còn sợ nữa, thậm chí bị ông trêu đến bật cười khúc khích.

Cao Đế vuốt hai búi tóc của nàng, quay đầu nói với Tô Chu Độ:

"Ta thấy Lạc Vi rất tốt, chi bằng hứa gả cho nhà ta đi, trẫm đang nghĩ..."

"Bệ hạ, Nhị điện hạ đến rồi."

Lời còn chưa nói xong đã bị tiếng cửa mở ken két cắt ngang. Nội giám theo hầu Cao Đế khom người bước vào, từ ngoài điện dẫn vào một vị công tử tuấn tú đoan chính.

Lạc Vi ôm cổ Cao Đế, quay đầu nhìn sang.

Vị công tử ấy lớn hơn nàng chừng hai tuổi, thiếu niên sớm trưởng thành, thân hình đã cao ráo, mặc y phục sắc vàng nhạt, tóc buộc cao, nhất cử nhất động đều giữ đúng quy củ. Vừa vào cửa, còn chưa ngẩng mắt đã hành lễ:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!