TÂY VIÊN TRÚC MỌC (6)
Tám nỗi khổ nhân gian đều mang theo nỗi cảm thương
────୨ৎ────
Sau khi tận mắt thấy bóng áo xanh biếc của đối phương khuất dần trong khu vườn xưa, Yên La tiến lại gần, hỏi:
"Hắn đã nói gì với nương nương?"
Lạc Vi không đáp. Cung nhân trong vườn vẫn chưa được gọi trở lại, nàng vịn cột đứng dậy, bỗng như thiếu nữ khuê phòng, khẽ hất tay áo triều phục rộng thùng thình, giũ rơi những cánh hoa. Rồi nàng dứt khoát cởi bỏ áo ngoài, nâng lớp váy chồng chéo, vượt qua lan can, trực tiếp nhảy xuống dưới tán cây hoa.
Yên La đỡ lấy chiếc áo choàng nặng nề, lo lắng gọi:
"Nương nương..."
Lạc Vi nhắm mắt, dang hai tay, như thuở thanh xuân rực rỡ nhất, xoay một vòng dưới gốc cây.
Trâm cài va vào nhau leng keng, châu ngọc chạm khẽ, lắc lư như sắp rơi, nàng lại hoàn toàn không để ý.
Yên La ôm áo choàng đi vòng từ hành lang tới, thấy hoàng hậu đã dừng lại, đang ngẩng đầu nhìn khoảng trống giữa tán hoa.
Ánh nắng vỡ vụn, hoa mới rơi lả tả. Đang giữa tiết xuân rực rỡ, cớ sao lại sinh nỗi buồn?
Yên La cẩn thận đặt áo ngoài của nàng vào trong điện, rồi từ góc tối trong nội thất bưng ra một chậu mai bệnh, khô héo, xấu xí, cành nhánh trơ trọi.
Lạc Vi nhận lấy kéo tỉa, ngắm nghía một lúc, rồi tay vừa động đã dứt khoát, không chút do dự, cắt phăng cành thấp nhất sát thân cây.
Cành tuy đã khô, nhưng sau khi cắt đi, trên thân vẫn để lại một vết sẹo gỗ mờ nhạt. Nàng tiện tay vứt cành ấy đi, ôm chậu mai trong tay, rất lâu không nói gì.
Yên La ngẩng nhìn. Giữa cơn mưa hoa, vị hoàng hậu trẻ tuổi tuy trên môi vẫn có nụ cười, nhưng trong mắt lại lấp lánh một tầng lệ quang mơ hồ.
"A Phi, cùng ta... niệm một quyển kinh Phật cho Bộ Quân đi."
Trong lòng nàng dâng lên một cơn đau âm ỉ, chua xót.
Bởi nàng biết, Bộ Quân, chính là tiểu tự của Trương Tư Y.
Cuối năm Xương Ninh, tại Lăng Cẩm Viện, Trương Bộ Quân mười bốn tuổi xin nghỉ, không lấy một đồng nào, may áo tang cho vị tiểu thư họ Tô, con gái của một vị tể phụ, vốn là người quen cũ. Để tiện bề làm việc, cũng là tỏ lòng cảm tạ, Lạc Vi đã mời nàng đến ở tạm trong phủ họ Tô.
Khi ấy, Thái tử Thừa Minh cũng đang ở trong Tô phủ. Chính từ một lần vô tình chạm mặt ấy, nàng quen biết thân vệ của Thái tử.
Phó chỉ huy Kim Thiên Vệ, Lục Hằng, tự Phùng Ưng.
Chàng thiếu niên tuổi xuân, khoác áo tay hẹp cài trâm vàng, theo sau vị Thái tử tôn quý. Thanh đoản đao chạm hình rắn cuộn lạnh lẽo, sống lưng thẳng tắp như chậu trúc xanh nàng nuôi trước cửa sổ.
Bộ Quân nghe nói, toàn bộ Kim Thiên Vệ đều là những kẻ xuất thân hàn vi được Thái tử tuyển chọn từ khi còn nhỏ, trải qua rèn luyện đao thương quyền cước suốt nhiều năm, ngàn lần tôi luyện mới thành tinh nhuệ.
Hắn lại càng là người nổi bật nhất trong số đó.
Khi Bộ Quân nhìn hắn, nàng không hề biết rằng, ở một khoảnh khắc khác, hắn cũng từng lặng lẽ nhìn nàng, khi nàng ngồi bên cửa sổ, tỉ mỉ thêu lên ống tay áo của Thái tử một đóa hải đường, đôi tay trắng nõn thoăn thoắt như mây, tự mang một nét phong tình khó tả.
Năm ấy, Tô tiểu thư và Thái tử Thừa Minh đính hôn, nhưng vì đang chịu tang cha, hôn kỳ phải dời lại.
Hoàng đế để mừng việc này, đổi niên hiệu năm sau thành Thiên Thú.
Năm đầu Thiên Thú, Bộ Quân được Thái tử phi yêu mến, từ Lăng Cẩm Viện được điều vào nội cung.
Thái tử được hoàng thượng sủng ái sâu đậm, dù đã sớm hoàn thành lễ đội mũ, được ban phủ riêng, vẫn thường xuyên ra vào cấm cung.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!