LIẾC MẮT ĐƯA TÌNH (2)
Hồi kết · Giữa
────୨ৎ────
Tân đế vừa lên ngôi được hai ngày, Ô Mãng đã dẫn quân quay lại công thành. Lúc này, Thường Chiếu cùng đạo quân kia vẫn còn cách Biện Đô mấy ngày đường.
Trận này, Cấm quân Biện Đô tuy đông nhưng rốt cuộc vẫn khó sánh với kỵ binh phương Bắc thiện chiến. Lòng tin của đội quân trở về triều lần này gần như quyết định sống còn của Biện Đô, thậm chí cả Đại Dận.
Nghe nói hai vị Lý tướng quân và Tùy tướng quân đã sớm tách khỏi Thường Chiếu giữa đường, dẫn theo thân tín rời khỏi đại quân, đi trước đến chiến trường U Châu. Một đội quân lớn như vậy rơi vào tay Thường Chiếu, với miệng lưỡi và thủ đoạn của hắn, thu về dùng cho riêng mình cũng không phải việc khó.
Chần chừ giữa đường không chịu trở về, làm lỡ quân cơ, quần thần phần nhiều đã nhìn rõ tâm tư của hắn, chỉ là không ai dám nói ra.
Mùng năm tháng sáu, đế hậu cùng lên lầu thành Chu Tước ở cuối phố Chu Tước, khoác giáp cầm binh, cùng tướng sĩ giữ thành.
Việc này khiến sĩ khí đại chấn. Lại thêm chuyện bia đá ở đài Đinh Hoa sụp đổ vừa lan ra trong dân gian, một bộ phận dân chúng và học tử thậm chí kéo đến trước cửa Chu Tước, muốn cùng binh lính lấy thân mình chặn bước tiến của giặc.
Khói lửa mịt mù, máu tươi thấm đỏ từng viên gạch trên lầu Chu Tước.
Ách Chân mưu tính suốt hai mươi năm, không biết bao nhiêu mật thám bỏ mạng nơi Trung Nguyên mới thắng được một ván cược lớn, mở toang cửa thành Biện Đô.
Ô Mãng vốn cho rằng Tống Linh hồi triều tất sẽ cùng Tống Lan tranh đấu một phen, nào ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thậm chí trước khi Thường Chiếu dẫn quân về, hắn đã không cần đổ máu mà ổn định được cục diện Biện Đô.
Hắn chậm chạp nhận ra, đây đã là cơ hội cuối cùng. Nếu không dốc toàn lực một lần phá được kinh thành Đại Dận, thì chờ Tống Linh hồi sức, thu nạp các thế gia và chư hầu từng bị Tống Lan chèn ép, hắn sẽ không còn khả năng thực hiện giấc mộng thống nhất Trung Nguyên nữa.
Vì vậy, trận này đánh đến cực kỳ giằng co, thảm liệt.
Hoàng hôn đỏ như máu.
Lạc Vi tựa sau tường thành, tranh thủ th* d*c một chút. Đúng lúc ấy, một binh sĩ trẻ ngay trước mặt nàng trúng tên ngã xuống, nàng vội bò tới đỡ lấy. Người kia đau đến co giật, máu nóng tràn đầy giữa những ngón tay nàng.
Cậu ta chỉ chừng mười sáu, mười bảy tuổi. Nhận ra nàng, cậu khựng lại, rồi nở một nụ cười:
"... Nương nương..."
Lạc Vi đưa tay ấn vào vết thương, vừa chạm đã biết là chỗ hiểm, không còn cứu được nữa.
Hốc mắt nàng nóng lên, vừa định nói gì, cậu thiếu niên đã mở to đôi mắt trong trẻo nhìn nàng, gắng gượng hỏi:
"... Chúng ta... có thắng không..."
Lạc Vi đưa tay lau vết máu trên mặt cậu, giọng trầm mà chắc:
"Nhất định sẽ thắng."
"Vậy... vậy là tốt rồi..."
Ý thức của cậu đã dần mơ hồ. Cậu nhìn lên trời, vẫn cười:
"Ở nhà... ta có một tỷ tỷ... cũng tầm tuổi nương nương... mới gả đi chưa được mấy năm... tỷ ấy... nhất định phải giống nương nương... bình bình an an... sống hết một đời..."
Lạc Vi bỗng nghe phía xa truyền đến một trận xôn xao. Cờ xí phần phật trong gió, âm thanh dâng lên mỗi lúc một rõ.
Không biết ai trèo lên vọng lâu cao, gào khản cả giọng:
"Viện binh... viện binh tới rồi!"
Mọi người đều biết đạo quân do Thường Chiếu dẫn đã chậm trễ nhiều ngày chưa về. Khi đế hậu trên thành từng nói "ắt sẽ có viện binh", ai cũng chỉ cho là lời trấn an.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!