Chương 105: (Vô Đề)

LIẾC MẮT ĐƯA TÌNH (1)Hồi kết · Đầu

────୨ৎ────

Đại Dận năm Tĩnh Hòa thứ năm, giữa ngày hè oi ả, đại quân của Ách Chân do Ô Mãng cầm đầu bí mật vượt qua Âm Sơn, liên tiếp tập kích hai tòa thành chủ chốt của Trung Nguyên là Trường An và Biện Đô.

Khi ấy chiến sự nơi biên bắc còn chưa yên, đại quân triều đình chưa kịp trở về triều. Ô Mãng vây thành chưa đầy một canh giờ Biện Đô đã rối loạn, đến cả hoàng đế cũng phải thay thường phục, chuẩn bị bỏ thành mà chạy trốn.

Đúng lúc mây đen kéo kín, bỗng có vị vương quân từ trời giáng xuống, đánh lui địch quân.

Người cầm quân ấy chính là hoàng thái tử Thừa Minh Tống Linh, người từng được cho là đã chết trong vụ án Thích Đường năm xưa, nay lại sống sót trở về, dẫn quân tiến vào Biện Đô.

Còn Tô hoàng hậu, người "đã chết" trong biến cố núi Cốc Du cũng theo quân hồi kinh, trong ngoài phối hợp tiến vào hoàng thành.

Ngày hôm sau, thái tử Tống Linh đứng tại Ngự Sử đài, tự tay thiêu hủy bản thảo Ai Kim Thiên do chính mình viết.

Hành động ấy chẳng khác nào một lời hứa, rằng sẽ không truy cứu những sĩ tử, thần tử từng bị mê hoặc trong án Kim Thiên, đồng thời lệnh cho sử quan xóa bỏ toàn bộ những thi văn phụ họa năm xưa.

Dưới sự tiến cử của Hộ Bộ thượng thư Trương Bình Kính, Cam Thị lang đại nhân

- người từng tham gia biên soạn quốc điển, cùng đế sư Phương Hạc Tri, văn võ bá quan tề tựu trước Ô đài, đồng thanh hô vạn tuế, chính thức thừa nhận thân phận thái tử Thừa Minh.

Ngự Sử đài lấy bản cung trạng do chính tay cựu thái sư Ngọc Thu Thực viết làm chứng, lập tức tuyên bố xét lại vụ án Thích Đường.

Nhưng đám Sinh đồ Thái học không chờ nổi kết quả thẩm tra. Ngay chiều hôm thái tử đăng Ô đài, họ tay không xông lên đài Đinh Hoa, đập đổ tấm bia "diệt trừ loạn sinh cuối năm Canh Tý".

Mọi người quỳ dưới tượng vàng, tay áo che mặt mà khóc, rồi cất tiếng hát khúc "Chiêu Hồn" của Khuất Nguyên.

Ba pho tượng quỳ gối cũng theo tấm bia mà đổ nát, vỡ vụn thành từng mảnh đá, rơi xuống dòng sông Biện.

Nước sông cuốn theo những mảnh vỡ cuồn cuộn trôi đi, như đang siêu độ cho những linh hồn bị vùi lấp, đưa họ rời khỏi nơi này, về với một phương trời tự do và rộng lớn hơn.

"Sông dài nước biếc mênh mang, trên bờ phong đứng, ngỡ ngàng gió xuân. Trông xa nghìn dặm xa dần, lòng vương nỗi nhớ, ngập ngần xuân đau."

"Hồn ơi trở về, thương đất Giang Nam..."Quần thần tay cầm hốt bản, đứng chờ ngoài điện Càn Phương. Mặt trời đã lặn, bóng đêm dần buông, phía đông lấp ló ánh trăng còn chưa kịp sáng.

Tống Lan ôm chặt ngọc tỷ trong lòng, co mình dưới thư án ở hậu điện, dáng vẻ chật vật vô cùng.

Bên tai chợt vang lên tiếng kẽo kẹt, khe khẽ của cánh cửa gỗ bị đẩy ra.

Hắn không ngẩng đầu, nhưng như sực nhớ ra điều gì, vội đưa tay lần mò dưới gầm bàn. Không lâu sau, quả nhiên chạm được pho tượng Bồ Tát mà trước đó hắn đã giận dữ ném xuống đất.

Pho tượng đã gãy mất một cánh tay, bị vứt lại nơi này, không ai dám thu dọn. Tống Lan như vớ được vật cứu mạng, run run đặt tượng ngay ngắn trước mặt, chỉnh lại tư thế, rồi co mình quỳ gối trong khoảng không chật hẹp dưới án thư, dập đầu hai cái.

Người vừa bước vào thắp một ngọn nến trong điện, lặng lẽ đợi hắn bái xong, mới cất tiếng gọi:

"... Tử Lan."

Tống Lan đã tự thuyết phục mình vô số lần, rằng Diệp Đình Yến giả mạo Tống Linh, tất cả đều do Lạc Vi giật dây. Nàng muốn dùng người này làm quân cờ để đoạt vị.

Chính vì tin chắc điều đó, hắn mới cho rằng thiên hạ sẽ không tin, bá quan cũng không tin, kế hoạch kia tuyệt không thể thành công.

Nhưng chỉ một tiếng gọi ấy, lại khiến hắn như rơi vào hầm băng.

Dù không muốn thừa nhận đến đâu, hắn cũng buộc phải đối mặt với sự thật, người kia... chưa từng chết.

Diệp Đình Yến chính là Tống Linh.

Vậy nên, lần đầu gặp ở biên cương phía bắc, hắn mới có thể thuận theo tâm ý mình, từng lời đều đánh trúng chỗ sâu nhất. Vậy nên vào triều lại ung dung tự tại, xử lý mọi việc giữa hắn và quần thần không chút sơ hở. Vậy nên hắn và Lạc Vi vốn dĩ là đồng mưu, mọi điều khiến mình không sao hiểu nổi trước đây, giờ phút này đều đã sáng tỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!