TÂY VIÊN TRÚC MỌC (4)
Như thể chưa từng nắm giữ được thứ gì
────୨ৎ────
"Hôm nay ta duyệt tấu chương đến hoa mắt chóng mặt, bước ra ngoài thấy ánh trăng trong veo như nước, làm ta thấy rất nhớ a tỷ."
Tống Lan tựa sát vào nàng, cùng nàng từ nội thất bước ra, hắn ngửi thấy trong điện có mùi hương thanh lạnh không khỏi cười hỏi,
"Hôm nay a tỷ vẫn đốt loại hương lần trước ta từng ngửi thấy sao, gọi là..."
Lạc Vi nhẹ giọng đáp: "Tên gọi cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng."
Tống Lan nói: "Đúng thật, ta cũng chẳng nhớ nổi."
Cung nhân buông rèm sa xuống, Tống Lan nghiêng người tựa vào trước ngực nàng, lấy từ trong tay áo ra hai viên xúc xắc lưu ly, xoay nghịch chơi.
Lạc Vi thấy món đồ lưu ly trong tay hắn xoay rất nhanh, liền biết hắn đang có tâm sự, nhưng nàng không vội hỏi, trái lại đưa tay đặt lên huyệt thái dương của hắn, nhẹ nhàng xoa bóp một lúc.
Quả nhiên, được nàng quan tâm, giữa mày Tống Lan giãn ra không ít. Hắn tiện tay ném hai viên xúc xắc lưu ly đi, mở lời:
"A tỷ, ta có một vụ án khó xử."
Lạc Vi hỏi: "Là chuyện của Phùng Ưng sao?"
Tống Lan gật đầu: "Phùng Ưng làm ra chuyện như vậy, còn suýt nữa khiến tai họa lan đến người, quả thật đáng hận. Nhưng nhiều năm qua hắn vẫn trung thành tận tụy, hôm nay ta đi gặp hắn, hắn khóc lóc kêu oan, nói tuy có tình xưa, nhưng Trương Tư Y là tự sát mà chết... Ta biết rõ hắn giết người mà không chịu nhận, tâm địa có phần xấu xa, nhưng vẫn thấy có chút không nỡ. Hơn nữa, Đình Yến sai người lục soát nơi ở của hắn, tìm được... di vật của hoàng huynh.
Hắn là người do hoàng huynh đề bạt, không quên ơn cũ, khiến ta không biết nên xử trí thế nào."
Di vật?
Lạc Vi thoáng sững người, hiểu ra vài phần, khóe môi lộ ra một nụ cười gần như không thể nhận ra.
Diệp Đình Yến vô tình mà đúng đích, chiêu tất sát hắn tìm cho Lục Hằng, hóa ra lại là thứ này.
Buổi chiều, Diệp Đình Yến ở lại chỗ Tống Lan bàn bạc kín. Với tài ăn nói khéo léo, thêm chút tình cũ, hắn đã khơi dậy nghi tâm của bậc đế vương đến cực điểm, Lục Hằng giết người, Tống Lan chưa chắc để tâm, nhưng hắn vốn là kẻ phản chủ, nay lại để Tống Lan phát hiện hắn vẫn còn vương vấn chuyện cũ, mới là điều quan trọng nhất.
Bất luận thật giả, ắt khiến lòng người kinh sợ, một khi nghi tâm sinh ra, không thể không bỏ.
Kẻ do dự hai lòng, vốn không thích hợp làm tâm phúc.
Tống Lan tuy đến nay mới lập Chu Tước Ty, nhưng bao năm qua trên triều dưới triều đâu phải không có người khác có thể dùng được, Đô chỉ huy sứ Điện Tiền Ty, cấm quân và Kim Thiên Vệ, trước đây hắn không tìm được người thay thế, chẳng lẽ giờ vẫn không tìm ra?
Vì vậy, Lạc Vi nói:
"Tình nghĩa tuy còn, nhưng sao có thể lớn hơn luật pháp? Ta biết bệ hạ mềm lòng, nhưng đừng vì một người mà tổn hại danh tiếng của mình."
Tống Lan thuận thế đáp:
"A tỷ nói rất đúng."
Sáng hôm sau, sau khi Tống Lan rời đi, cận thị của Thái y thự đến vấn an. Vừa bước vào cửa đã lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc, hắn xách hòm thuốc tiến lên, liên tục lắc đầu:
"Nương nương dùng loại hương này lâu dài, không sợ tổn hại thân thể sao?"
Cung nhân trong điện đều bị sai lui ra ngoài, Lạc Vi khẽ cười nhạt, nói:
"Chỉ khi hắn đến ta mới đốt một lúc thôi, dùng hương vẫn tốt hơn lúc nào cũng uống thuốc. Năm ngoái uống thuốc gấp quá, chẳng phải còn đổ bệnh một trận sao? Bản cung giờ yêu quý cái mạng này lắm, sao có thể làm tổn hại bản thân, Mậu thái y lo xa rồi."Chu Tước Ty được Tống Lan ngầm cho phép, tất nhiên hành sự quyết đoán như sấm sét. Trước tiết Thanh Minh đã tra xét Lục Hằng kỹ càng, ngoài tội giết hại cung nữ còn có nhiều tội khác như cờ bạc sa đọa, háo sắc, phát hành tiền giả,...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!