Chương 1: (Vô Đề)

Thích Đường đêm Nguyên Tiêu

────୨ৎ────

"Hoàng thái tử Nguyên Tiêu an khang."

Trăng treo giữa trời, đèn đuốc sáng rực như ban ngày, khắp phố tiếng sáo trống vang dội không ngớt. Nghi trượng tế lễ của hoàng thất đi qua trước phố Chu Tước, đám đông đồng loạt né sang hai bên, cúi rạp người xuống, chỉ còn lại những tiếng vấn an vang lên liên hồi.

Năm Thiên Thú thứ ba, đêm Nguyên Tiêu.

Tô Lạc Vi quỳ dưới cây cổ thụ có treo một chiếc đèn kéo quân, nàng ngẩng đầu nhìn lên.

Đám đông quỳ rạp thành một vùng, ngay cả cung nhân đi theo cũng chỉ cúi đầu bước đi, gần như không có ai dám ngẩng đầu lên.

Những lá cờ ngự màu xanh thẫm phấp phới trong gió đêm. Tầm mắt của Lạc Vi rời khỏi chiếc đèn kéo quân, vượt qua biển người ồn ã, chạm thẳng vào vị trữ quân đang ngồi uy nghi trên xe ngọc ở chính giữa đoàn nghi trượng.

Dung mạo hắn tuấn mỹ vô song, thân mặc triều phục đỏ thắm, đầu đội mũ viễn du, tay nâng lư hương dát vàng đỏ, tôn quý không gì sánh được. Trên bộ lễ phục tế lễ đỏ thẫm, hoa văn vàng bạc ánh lên những tia sáng mờ ảo lấp lánh trong đêm tối, chuỗi hạt thủy tinh và lưu ly khẽ va vào nhau, phát ra những âm thanh lanh lảnh, hòa lẫn vào khúc lễ nhạc vang khắp phố.

Qua lớp cung nhân cầm đèn, hắn nhìn thấy nàng. Ban đầu hơi sững lại, rồi khẽ nở một nụ cười nhạt.

Giữa đám người đang quỳ rạp, chỉ có một mình nàng quỳ thẳng lưng tại chỗ, chăm chú nhìn hắn không chớp mắt.

Những lời dạy của thánh hiền, lời răn của trưởng bối đều văng vẳng bên tai. Nàng biết mình phải cúi đầu, theo đám đông mà hô vang chúc phúc cho Hoàng Thái tử. Thế nhưng vào đúng khoảnh khắc này, trong hoàn cảnh này, nàng lại không sao kìm được khát vọng muốn nhìn thêm hắn một lần nữa.

Khói hương từ lư hương trong tay Thái tử bay lên, che phủ dung mạo chàng trong làn sương mờ như núi như mây. Ngay khoảnh khắc làn khói bị gió đêm thổi tan, Lạc Vi bỗng cảm thấy tim mình thắt lại.

Nàng ôm lấy ngực, lại ngẩng đầu lên. Chiếc đèn kéo quân khựng lại trong chốc lát rồi lập tức quay nhanh hơn.

Tiếng ồn ào của đám đông bên tai nàng bỗng chốc biến mất. Khi hoàn hồn lại, vị trữ quân vốn ở tận trên cao như mây kia lại xuất hiện ngay bên cạnh, nắm lấy tay nàng, dẫn nàng len lỏi giữa dòng người náo nhiệt.

Lòng bàn tay ấm áp, Lạc Vi vẫn còn ngỡ ngàng. Nàng còn chưa kịp lên tiếng, trước mắt đã lóe lên một tia sáng.

Nàng dừng lại bên một sạp bày đầy gương đồng, sững sờ nhìn chính mình phản chiếu trong đó, thiếu nữ vẫn còn nét non nớt, bên tóc cài một đóa hoa trắng dùng khi chịu tang.

Từ tòa thành lầu xa xa, vọng lại một giọng nói mơ hồ:

"Đầu niên hiệu Thiên Thú, tiết Thiên Thu*, đêm Nguyên Tiêu, thiên tử mở tiệc suốt ba ngày ba đêm. Cầu trừ bách bệnh, mở hội hoa đăng, mong mưa thuận gió hòa, ngũ cốc dồi dào."

(*) Tiết Thiên Thu (): Quốc lễ thời nhà Đường, do Đường Huyền Tông (Lý Long Cơ) đặt vào năm 729, lấy ngày sinh (mùng 5 tháng 8 âm lịch) làm ngày mừng thọ hoàng đế. Trong dịp này triều đình mở yến tiệc, diễn nhạc múa cung đình, quan lại dâng lễ vật, dân gian cũng được tham gia hội hoa đăng, vui chơi suốt nhiều ngày không cấm. Về sau đổi tên thành "tiết Thiên Trường", mang ý nghĩa cầu chúc triều đại lâu dài, nhưng sau loạn An Sử chi loạn thì dần suy tàn và hòa vào tập tục Trung thu.

Đó là năm Thiên Thú đầu tiên, ba năm trước.

Năm ấy nàng vừa đến tuổi cập kê, phụ thân qua đời. Trước giường bệnh, nàng nhận được Thiên Tử kiếm do hoàng đế ban, được sắc phong làm Trữ phi, chỉ đợi mãn tang ba năm sẽ thành hôn với Thái tử.

Dưới gốc cây trong vườn, nàng nhận được một miếng ngọc bội hình hoa hải đường do chính tay người kia chạm khắc làm tín vật. Từ đó về sau, miếng ngọc ấy trở thành vật nàng yêu quý nhất, chưa từng rời khỏi người.

Một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai nàng:

"Đi nhanh lên, đừng để họ bắt về!"

Lạc Vi đan chặt mười ngón tay với vị trữ quân mặc áo bào trắng ngà, cùng nhau đi đến bờ sông Biện. Chàng mua hai chiếc đèn hoa, giục nàng viết điều ước, rồi bắt chước những đôi nam nữ xung quanh, chắp tay thành kính cầu nguyện.

Lạc Vi cúi người vốc một vốc nước lạnh của sông Biện, nhưng không giữ được chiếc đèn hoa đang trôi xa. Chỉ lờ mờ nhìn thấy nét chữ của nàng trên chiếc đèn ấy, trên đó viết:

Hoàng thái tử Nguyên Tiêu an khang.

Vậy hắn đã ước điều gì?

Nàng còn chưa kịp nhìn thêm lần nữa, đã bị hắn kéo rời khỏi vùng nước ấy, trở về con đường ngự quen thuộc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!