Khác với người phía trước chạy từ ngoài hẻm vào, anh ta bước đi thong dong, trông không phải như đến để cứu người, mà giống đang đi dạo mát đêm khuya.
Anh cúi đầu, Lâm Vy nhìn không rõ mặt mũi, nhưng chỉ cần liếc mắt thấy chiếc khuyên tai kia, cô liền nhận ra người đó là ai.
Giang Túc, trùm viết tắt. Một hộp kẹo cầu vồng.
"Thành Chủ!", nam sinh mặc áo đen chạy vào, rất nhanh đã tới bên cạnh "Thành Chủ".
Thành Chủ.
Hóa ra người gặp nguy vẫn bình tĩnh, còn biết cách tự bảo vệ kia gọi là Thành Chủ?
Lâm Vy còn đang suy nghĩ xem đây là cái biệt danh quái quỷ gì thì thấy Giang Túc dừng lại, hơi ngẩng đầu nhìn về phía mái nhà nơi cô ngồi. Lâm Vy nhanh chóng rụt đầu.
Cô rụt đầu lại thật nhanh.
Không thể để bị phát hiện được.
Cô là học sinh ba tốt trong mắt thầy cô, con ngoan trong lòng cha mẹ nuôi, cô gái chăm chỉ trong mắt bạn bè.
Nếu cô bị anh ta phát hiện ra, hình tượng tốt đẹp kia sẽ bị phá hủy.
Lâm Vy rút điện thoại, nhanh chóng nhắn tin cho "Phòng sách đại chúng".
Tớ muốn đậu Thanh Hoa: "Bài tập hôm khác em qua lấy, còn nữa, nhớ kĩ, anh chưa từng gặp em tối nay."
Phòng sách đại chúng: "Anh vốn dĩ có gặp em đâu."
"...."
Lâm Vy cất điện thoại, lui mình về giữa nóc nhà, nhảy từ nơi cao xuống nơi thấp rồi xoay người, nhảy vào một ngõ nhỏ khác.
Lâm Vy chống người xuống đất, chờ tới khi cơ thể ổn định lại cô mới đứng lên, phủi sạch đất trên người rồi đi về phía nhà mình.
***
"Phòng sách đại chúng" để lại ba tấm danh thiếp rồi cũng rời đi.
Trong hẻm nhỏ còn lại ba người là Giang Túc, Hứa Thuật và Trình Trúc.
Trình Trúc kể lại tỉ mỉ câu chuyện, Hứa Thuật vừa nghe vừa luôn miệng mắng những lời thô tục.
Ngược lại, Giang Túc không nóng không lạnh đứng bên Hứa Thuật, nghe xong những lời Trình Trúc nói, anh ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà, rồi nhìn khắp xung quanh. Không nói một lời với Hứa Thuật, anh tìm được một bức tường tương đối thấp, lùi hai bước ra sau, đu lên bức tường rồi bám vào nóc nhà, leo lên.
Trên nóc nhà không có một bóng người.
Từ nóc nhà cao hơn, anh nhìn thấy một túi nilon trong suốt, bên trong có vỏ bánh mì, xúc xích, và một cái ống hút còn sữa đọng lại chưa khô hẳn.
Giang Túc cười nhạt, vừa định nhảy xuống, đột nhiên chân anh giẫm lên một vật gì đó.
Khom lưng nhặt lên, là một chiếc cúc áo màu đen, bên trong đính hạt thủy tinh.
"Túc ca!", gọi Giang Túc mãi không được nên Hứa Thuật bò lên bức tường, xem xét tình hình bên trên.
Giang Túc nhanh chóng nắm chặt cúc áo trong tay, bỏ vào túi quần, không thèm quan tâm tới Hứa Thuật, anh xoay người nhảy xuống ngõ nhỏ.
Hứa Thuật đành buông tay tụt xuống: "Túc ca, cậu có phát hiện được gì trên đó không?"
"Không thấy gì cả." Giang Túc đem túi rác nhặt từ trên kia xuống, ném vào lòng Hứa Thuật: "Nhớ phân loại rác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!