Giang Túc: "..."
Não Lâm Vy còn chưa kịp xử lí thì lời nói của cô đã buột ra khỏi miệng.
Thật đáng tiếc, lời đã nói ra cũng như bát nước đổ đi.
May thay trong bán kính năm mét xung quanh Lâm Vy và Giang Túc không có bạn học nào. Bình thường ở trường cô rất cẩn thận trong lời ăn tiếng nói, chưa bao giờ gặp tình huống xấu hổ thế này.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Giang Túc, Lâm Vy nhanh chóng nghĩ ra cách diễn đạt khác, cô chớp mắt rồi nói: "Cái đó, ý tôi là cậu có thể cùng tôi đi tới nhà vệ sinh không?"
Suy cho cùng, cô và anh ta một nam một nữ, cùng đi vệ sinh thì không hợp lí chút nào.
Nghĩ một hồi, Lâm Vy mới phát hiện, dùng chữ "cùng"... nó càng vô lý hơn.
Lâm Vy không phải người dễ xấu hổ, ngay cả khi Trần Tư ngồi cạnh cô xem ảnh cấm, cô vẫn có thể ung dung cắn bút làm bài thi.
Nhưng người đó là Trần Tư... trước mặt cậu ta, cô có thể tự do thoải mái, còn trước mặt Giang Túc, cô vẫn muốn duy trì hình tượng học sinh ba tốt tới cùng.
Lâm Vy thầm nghĩ, mình không hổ danh là học bá, có thể tìm được lí do thích hợp trong tích tắc: "Là thế này, tối qua tôi nhìn thấy bài thi cậu bỏ vào cặp tôi, để cảm ơn, tôi muốn mời cậu uống nước ở quầy bán quà vặt, nhưng... hiện tại tôi hơi..."
Nói xong, Lâm Vy cúi đầu, tỏ vẻ thẹn thùng, rồi cô nhỏ giọng nói khẽ: "... gấp, vì vậy, đến nhà vệ sinh trước, cậu... có thể chờ tôi một lát không?"
Nhà vệ sinh ở ngay sau lưng Lâm Vy. Giang Túc không nói gì, lướt thẳng qua người cô.
Lâm Vy không hiểu ý Giang Túc, theo bản năng kéo cổ tay áo của anh: "Ấy."
Giang Túc dừng lại, nhìn tay cô đang nắm lấy áo mình.
Tay cô rất nhỏ, ngón tay tinh tế, làn da trắng nõn, cổ tay cũng nhỏ nhắn, cảm giác chỉ cần hơi mạnh tay một chút là gãy mất.
Giang Túc khựng lại hai giây, rồi anh nâng mí mắt lên nhìn cô gái nhỏ ngồi bàn trên, thấy trong mắt cô đầy rẫy nghi vấn, anh nói: "Đi thôi."
"Hả?"
"Cùng đi nhà vệ sinh."
"..."
Lâm Vy thả tay ra, lẽo đẽo đi theo Giang Túc về phía nhà vệ sinh.
Chuyện gì vậy, rõ ràng câu này cô nói ra, nhưng sao khi nghe từ miệng anh ta lại có cảm giác thật... kì quái thế nhỉ?
Lâm Vy thỉnh thoảng ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng Giang Túc thật lâu, dù cô tự nhận mình mặt dày thì giờ cũng bắt đầu nóng ran.
Dừng lại trước cửa nhà vệ sinh, Giang Túc dựa vào cửa sổ đối diện, hất cằm: "Đi đi, tôi ở đây chờ cậu."
Lâm Vy hé miệng, cảm thấy mặt mình càng nóng hơn.
Cô "Ồ" một tiếng, bước vào nhà vệ sinh, vừa đi được hai bước thì Giang Túc gọi cô lại.
Lâm Vy quay đầu.
Đón lấy ánh nhìn của cô, Giang Túc thản nhiên hỏi: "Dùng giấy không?"
"..."
Lâm Vy im lặng hai giây, thật lòng cô không biết phải trả lời thế nào, quay người cứng ngắc tiến vào nhà vệ sinh.
Một giây trước khi đóng cửa, Lâm Vy sờ túi, ngay sau đó cô lại đi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!