Chương 9: (Vô Đề)

Khổng Giản được dẫn tới một quán mì bò.

Ninh Yên rất tự nhiên tách đôi đũa dùng một lần ra, đặt trược mặt nàng, rồi tiếp tục lấy đũa cho bản thân.

"Nếu chị không xuống, em đứng đợi ở đó như một tên ngốc đến hết giờ nghỉ sao?"

Cô đáp: "Em không bao giờ nghĩ đến chuyện nếu như. Có suy nghĩ như vậy, chi bằng nghĩ cách khác để biến cái nếu như tồi tệ đó thành sự thật vui vẻ còn hơn."

Khổng Giản không hiểu lời cô bé, cũng chẳng buồn suy nghĩ.

Liếc nhìn người đối diện, bất giác hỏi: "Sao em không mặc váy?"

Ninh Yên hơi ngạc nhiên, sau đó cười đáp: "Lý do mặc váy đi gặp người mình thích là để người đó ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên trong ngày. Hôm nay em đã cho người đó thấy rồi, sau đó mặc gì cũng không quan trọng nữa."

Khổng Giản: "..." Hoàn toàn không hiểu nổi, quả thật các nàng có khoảng cách thế hệ!

"Tối nay em kết thúc lúc 6 giờ, đàn chị muốn ăn gì? Có muốn ăn lẩu nữa không?"

Mì bò được đem lên, tầm mắt Khổng Giản bị che phủ bởi làn hơi nước: "Em không thấy mệt chút nào sao?"

Vẻ nghiêm túc trong mắt Ninh Yên, xuyên qua làn sương trắng mờ ảo, vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng.

Cô nói: "Chỉ cần nghĩ đến kết thúc là được gặp đàn chị, em không thấy mệt nữa. Đàn chị là trụ cột tinh thần của em đó."

Khổng Giản chọn im miệng.....

Tập Vân Vân là một người thiếu kiên nhẫn.

Chỉ đi có một ngày, đã bịa ra lý do không thể từ chối để thoát việc hậu cần.

Cuối tuần nằm dài trong ký túc xá hai ngày, ăn cơm toàn bảo bạn trai mang đến tận lầu, rồi nũng nịu nhờ Khổng Giản chạy vặt giúp.

Khổng Giản vừa ăn trưa với Ninh Yên xong, từ chối ý định đi dạo sân vận động giữa trưa điên rồ của cô bé, giờ đang đứng dựa tường trong phòng.

"Bạn trai lần này của cậu tốt thật đấy, không phải nói ngoại hình cũng vừa đúng gu của cậu sao? Chắc sẽ yêu lâu nhỉ?"

Tập Vân Vân là người yêu ngoại hình và dễ có mới nới cũ, lịch sử yêu đương nhiều như sao trên trời, thời gian ngắn như sao băng lướt qua.

Lâu nhất là mối tình đầu Khổng Giản chưa từng gặp, yêu đúng nửa năm, những người sau không ai quá một tháng.

Khi hỏi câu này, Tập Vân Vân vừa xem tivi vừa ăn mì, nghe vậy dừng tivi, trả lời không rõ ràng: "Mình có linh cảm, lần này có thể vượt một tháng. À, chưa mời cậu ăn cơm, nhưng dạo này tân sinh viên học quân sự, anh ấy phụ trách hậu cần không có thời gian, đợi xong đợt này rồi mời cậu ăn nhé. Cậu nghĩ trước đi, muốn ăn món gì cũng được."

Khổng Giản cũng không định khách sáo, nghĩ xong nhất định sẽ chén cô bạn một bữa.

Kết quả, kế hoạch mãi không theo kịp biến hóa.

Mười giờ rưỡi tối hôm đó, Tập Vân Vân cùng phòng nhắn tin cho nàng.

[Vân Vân: Hu hu mình chia tay rồi, cậu đúng là xui xẻo thật đấy Giản.]

???

Sự ăn ý của hai người hình thành tự nhiên qua thời gian dài chung sống.

Khổng Giản trèo xuống giường vừa mở cửa ban công, Tập Vân Vân đã theo ra sau.

"Sao vậy?"

Xung quanh quá tối, trăng sáng bị vài đám mây che khuất, tội nghiệp không lọt chút ánh sáng nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!