Chương 8: (Vô Đề)

Bộ phim kể về cái gì, Khổng Giản hoàn toàn không tiếp thu được.

Nàng chỉ tập trung vào bàn tay đang phủ lên tay mình.

Phim đã bắt đầu, không thể chất vấn với âm lượng bình thường như mọi khi, đành hạ giọng xuống: "Thả tay chị ra được chưa?"

Ninh Yên trong bóng tối quay đầu lại: "Đàn chị, chị nói gì cơ?"

Khổng Giản đành phải dịch sát lại gần, lặp lại câu nói, nhưng nhận được câu trả lời y hệt.

Kìm nén cơn tức bỗng trào dâng, cuối cùng môi nàng gần như chạm vào tai đối phương, Ninh Yên mới nghe rõ được lời nàng.

Giọng nói mềm mại bỗng trở nên khàn đặc, như vừa bị k*ch th*ch: "Không thể."

"..."

Vậy em còn trả lời làm gì!

Khổng Giản thả lỏng người ngả ra sau, đoạn đầu phim nàng không xem, giờ xem tiếp cũng không hiểu, đành nhắm mắt lại, ép bản thân phớt lờ nhiệt độ rực cháy trên mu bàn tay, chẳng mấy chốc, đã ngủ thiếp đi trong sự yên lặng của cả căn phòng.

Ninh Yên không quay đầu lại nữa, như một tên trộm xấu xa núp trong góc tối ngắm nghía báu vật của chủ nhà, đợi đến khi nhịp thở của người kia thật sự đều đặn, mới khẽ thay đổi tư thế đôi tay.

Từ lòng bàn tay áp lên mu bàn tay, biến thành mười ngón đan xen.....

Tập Vân Vân thật sự định kể tỉ mỉ nội dung phim, Khổng Giản kịp thời ngắt lời trước khi cô ấy định thao thao bất tuyệt: "Mình không hứng thú, cảm ơn review nhiệt tình của cậu."

Bị ngắt ngang khi đang thi triển phép thuật, Tập Vân Vân muốn chửi thề.

Cũng may cô ấy còn có chuyện quan trọng hơn, sự chú ý liền chuyển hướng: "Mấy đứa năm nhất không phải mai bắt đầu học quân sự rồi sao? Mình đăng ký tham gia hoạt động hậu cần giúp đợt học quân sự của tân sinh viên. Cậu còn nhớ hồi năm nhất của chúng ta không, mấy đàn anh đàn chị trên danh nghĩa là đi làm hậu cần, nhưng thật ra rảnh lắm. Cậu có muốn đăng ký không?

Còn được cộng ba điểm nữa đấy."

"Không hứng thú, cậu tự đi đi. Sợ chán thì kéo bạn trai đi cùng cũng được."

"Mình và anh ấy không cùng khoa, sao phân cùng một đội được. Không phải cậu có một cô học muội rất thân sao? Coi như vì em ấy, cậu đăng ký đi mà."

Khổng Giản cười khẩy, không nhắc đến cô nhóc đó còn đỡ, giờ cậu nhắc đến, mình càng không thể đi.

Trước giờ nàng chưa kể với Tập Vân Vân về mối quan hệ cẩu huyết giữa mình, Ninh Yên và Trần Nhạn. Giờ nghĩ lại, quyết định đó thật sáng suốt.

Nếu Tập Vân Vân biết quan hệ giữa nàng và tình địch biến thành như thế này, nhất định sẽ không khách khí chửi nàng một trận.

"Cậu không cần khuyên, mình không đi đâu."

Tập Vân Vân hiểu rõ tính của Khổng Giản, một khi đã quyết định thì sẽ không thay đổi, đành vậy thôi.

"Mấy ngày nay không phải cậu đi ăn với cô học muội đó sao, cậu không tranh thủ ăn chút gì à?"

Nghe thấy sự quan tâm trong giọng điệu của đối phương, nụ cười trên mặt Khổng Giản dịu xuống.

Suy nghĩ một lát, lắc đầu.

Ngày mai trở đi, nàng không cần đến nhà ăn nữa, thà rằng đừng cho hy vọng để rồi thất vọng, còn hơn cho hy vọng rồi lại làm người ta thất vọng.

Tập Vân Vân thở dài: "Thôi được, mình cũng không khuyên nữa, cái đồ cứng đầu nhà cậu, đợi đến lúc cậu bị viêm dạ dày vào bệnh viện, mình nhất định sẽ cùng bác sĩ mắng cậu một trận!"

Khổng Giản bật cười, không biện giải cho bản thân.

Cuộc gọi của Ninh Yên chuẩn xác vang lên lúc 11 giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!